Tạ Lan vừa trải qua một giấc mơ kỳ lạ cực kỳ!
Hồi bé cậu hay có nhiều giấc mơ lắm, mơ suốt ngày, nhưng từ khi mẹ cậu rời khỏi nhân gian thì giấc mơ cũng rủ nhau nghỉ phép. Thi thoảng có mơ thì trong mơ cũng chỉ toàn là hình bóng của mẹ.
Thế mà giấc mơ lần này lại kỳ khôi hết sức!
Trong mơ, cậu thấy Đậu Thịnh đang ngồi cùng một nam sinh đeo khẩu trang, mỗi người chiếm một cái bàn nhỏ. Trên bàn, họ còn treo biển hiệu xịn xò một bên ghi "Đậu Soái Nhất Thế Giới", bên kia lại đề "Diệp Thầm Thiếu Gia".
Một đoàn người xếp hàng lũ lượt kéo tới. Nhưng khổ nỗi, ai cũng phải đi ngang qua bàn của Đậu Thịnh trước. Người đầu tiên vừa định mở miệng thì Đậu Thịnh đã vung tay phán luôn "Lăn qua bàn bên cạnh đi!"
Người đầu tiên bước tới, gật đầu đáp: "Okie."
Người kế tiếp vừa ló mặt, Đậu Thịnh đã phẩy tay như ông chủ quán: "Đi thong thả, không tiễn."
Người kia trả lời đáp lại: "Hiểu luôn."
Lại có người tiến lên nhưng chưa kịp cười lấy lòng, Đậu Thịnh đã bồi luôn một câu sắc như dao:
— "Đứa ngốc mới mê tôi."
— "OK..." người đó lí nhí, quay đầu lặng lẽ.
Rồi lại có người nữa đến, lần này Đậu Thịnh lười nói dài, chỉ hỏi một câu:
— "Cậu có biết cậu nên làm gì sao?"
Người nọ đứng khựng vài giây, rồi than nhẹ.
— "... Đi sang chỗ bên cạnh đi."
Và thế là suốt cả đêm dài lê thê, Tạ Lan cứ như thần linh ngồi trên thần đàn, bàng quan theo dõi Đậu Thịnh với đống bảng hiệu "soái khí ngút trời" kia, miệng thì "đuổi khách" liên hoàn, không sót một ai.
Đến khi tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, người lạnh toát, rùng mình một cái mới phát hiện chăn đã rơi xuống đất.
"…"
Chắc là do giác ngộ kiểu "không học tự thông", trong mơ liền ban cho Đậu Thịnh nguyên một bộ công phu Thiếu Lâm liên hoàn cước.
Bữa sáng nay do chú Tiểu Mã mua, hai hôm trước toàn combo sữa đậu nành với bánh quẩy. Hôm nay chơi lớn hơn, thêm cả ly cà phê với bánh panini.(*)
Đậu Thịnh cốc cà phê đẩy về phía trước mặt Tạ Lan, anh nhìn cậu, dò hỏi: "Trông cậu như có sao sao ý?"
"Không." Tạ Lan mang theo giọng mũi mệt mỏi nói: "Tớ gặp phải một giấc mộng rất kinh dị."
"Nhìn cậu rõ ràng là bị cảm, sao lại có thể đổ lỗi cho việc mình nằm mơ chứ?" Đậu Thịnh đứng dậy, lết đôi dép lê ra ngoài phía phòng khách, Tạ Lan há miệng cắn một miếng bánh mì panini, nhưng cậu phát hiện mình thậm chí ngay cả vị thịt xông khói cũng không thể nếm ra được.
Cậu hít hít cái mũi, sau đó liền mở weibe Đậu Thịnh ra xem.
Bên dưới bày đăng cuối cùng của ngày hôm qua, hơn mấy trăm ngàn người bình luận xếp hàng spam trong bài.
— Ông đã đánh mất tui!!! (┛ಸ_ಸ)┛┻━┻
Bọn họ tiếp tục sao chép và dán đến khi lướt bình luận tay mỏi nhừ cũng không thấy điểm dừng.
"Xong phim." Tạ Lan thở ra một hơi lành lạnh.
Một người như thế, mà cũng có triệu fan á? Thế giới đúng là kỳ diệu thật.
Cậu liếc qua số lượt follow của Đậu Thịnh trên weibo còn nhiều hơn cả Bilibili đến mười mấy vạn. Nhưng tối qua cậu không theo dõi, chẳng rõ một đêm trôi qua tăng bao nhiêu fan nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!