"Từ JK này đâu phải tiếng Anh đâu nhỉ? Đây rõ ràng là dịch âm giản thể của tiếng Nhật mà." Đậu Thịnh thấp giọng trả lời: "Mà tớ hiểu hiểu ý cậu nói rồi, đúng rồi đó."
Tạ Lan, nam sinh trung học tuổi trẻ có được diễm phúc khi cảm giác được bản thân chưa rơi vào tuổi xế chiều mà mắc bệnh tăng huyết áp tăng.
Đại não cậu trống rỗng cứ liên tục lướt bình luận xuống phía dưới, một người comment nhắc đến cô em họ như một phép màu mở ra chiếc hộp Pandora, ngay lập tức hàng bình luận nối tiếp nhau ùn ùn kéo đến chất đến hàng trăm. Trong đoạn video bàn tay được cắt ghép qua các loạt ảnh, còn có thanh niên gõ một câu cổ văn.
— Thủ như nhu đề,
Phu như ngưng chi.(*)
Đây đích thị là một đại mỹ nhân.
Mấy chữ đầu cậu xem không hiểu nhưng câu cuối thì đủ load rồi đó.
Tạ Lan tóm lấy cổ áo của Đậu Thịnh, khớp xương tinh tế cong gập thành hình C chạm lên làn da trắng nõn của thiếu niên. Đậu Thịnh nhìn cậu, yết hầu anh vô ý trượt lên trượt xuống cà lên ngón trỏ của đôi bàn tay đang nắm lấy cổ áo mình, anh nghiêng đầu tránh đi.
"Cái này thật sự không thể trách mấy ní đó được… chắc là tại tớ." Đậu Thịnh thở dài thườn thượt: "Hai bữa đó tớ đang làm content học tiếng địa phương ấy, thì tự nhiên nhận được một cái nhiệm vụ cấp bách. Mẹ tớ trong điện thoại bảo là dì Tiêu có đứa con nhưng không biết giờ đứa bé đó có dáng vẻ như thế nào, nên quý bà họ Triệu cho tớ một bức ảnh của đứa nhỏ ấy khi còn bé để tớ nhận dạng.
Cái, tớ nhìn tấm ảnh, chời ơi style bé gái, giày da nhỏ xíu rồi quần áo thì hơi hướng bánh bèo, cộng thêm combo kẹp tóc ôm cây ca cao nét mặt cưng vậy mà, nói không phải con gái thì chịu chết. Mà lúc ấy, tớ đang livestream khi đến chỗ cậu nên tiện tay khoe chút thành quả học tập ngôn ngữ địa phương, ai có dè đâu, hoá ra…"
Tạ Lan sau khi nghe xong câu chuyện, cậu cảm giác được tai mình đang có dấu hiệu ù đi.
Cậu trừng mắt, lòng bàn tay nắm cổ áo anh hơi siết chặt thành nắm đấm: "Ý là cậu có thể nói chậm một chút được không? Tớ theo không kịp, não còn chưa load xong cậu đã next sang chapter khác rồi."
"..."
Đậu Thịnh đang boang boang trên đường bị nghẹn lại, anh nhanh chóng thắng phanh lại mà nhìn về phía Tạ Lan.
Hai thiếu niên đứng đối diện nhau mắt to trừng mắt nhỏ, sao khi cuộc đời trôi qua vài giây thì Đậu Thịnh mới mở miệng, anh nhỏ giọng dùng tốc độ chậm rãi nhất có thể: "Nói chung, ý chính của tớ là, xin lỗi."
Tạ Lan khẽ run, nhìn chằm chằm anh: "Cậu giải thích ngay lập tức."
"Khoan hãy giải thích." Đậu Thịnh vẻ mặt có chút bất lực: "Cậu không hiểu fan của tớ đâu, toàn một đám người rảnh rỗi trên mạng tìm chuyện làm, bọn họ soi mói từng milimet của kẽ tóc. Bây giờ mà kêu tớ đi nói rõ ràng ấy à, bọn họ sẽ không tin đâu, vì giữa tớ và fan không có cái gì gọi là niềm tin nào hết á, tớ càng nói thì chỉ khiến họ càng nghĩ tớ đang che giấu cái gì đó xấu xa mờ ám."
"Cậu lại đang xạo chó đấy à." Tạ Lan bật lại, cậu đem câu nói th* t*c mới vừa học được từ Xa Tử Minh lúc tan học ra xài luôn cho nóng: "Giờ cậu có giải thích hay không muốn giải thích đây?"
Đậu Thịnh dựa lưng vào tường "ai nha" một tiếng, điệu bộ như thể cõi lòng tan nát: "Thật mà, tin tớ lần này thôi, chỉ vì muốn tốt cho cậu…đừng đăng bài."
"Tớ tin cậu á?" Tạ Lan cảm giác gân trên mu bàn tay khẽ giật, nắm đấm vun lên chuẩn bị xuất kích: "Giờ cậu có đăng hay không?"
"..."
Hồi lâu sau, Đậu Thịnh đầu hàng.
"Rồi rồi, đừng có hành hung tớ nữa." Đậu Thịnh lấy lại điện thoại, vẻ mặt vô cùng "cam tâm tình nguyện" mà nhấn vào màn hình, anh buồn phiền nói: "Đại đại đi, mong là đám lão sắc phê (*) kia còn đường cứu chữa."
Tạ Lan lạnh lùng liếc anh một cái: "Lão sắc phê là cái gì?"
"..." Đậu Thịnh nghẹn họng vài giây, sau đó anh mới từ tốn nặn ra một câu: "Thế giới này…sẽ có vài người vì cậu đáng yêu mà rơi nước mắt."
Nắm đầu Tạ Lan giơ lên đập vào vai anh.
"Sao lại có người bạo lực thế không biết." Đậu Thịnh vừa nói vừa xoa nhẹ bả vai, anh có chút tức lại có chút buồn cười: "Đúng là không biết lớn nhỏ gì hết mà."
Tạ Lan lườm anh gõ chữ bằng ánh mắt có thể đóng băng cả lò vi sóng, cậu im lặng không nói lời nào.
Xét theo thực tế mà nói thì Đậu Thịnh đúng thật là lớn tuổi hơn cậu, Triệu Văn Anh đã từng có nhắc đến, cậu sinh nhật vào tháng Hai còn Đậu Thịnh thì sinh nhật rơi vào tám tháng trước năm đó, nghĩa là vừa vặn hơn đúng nửa năm, không lệch một ngày.
Mà vậy thì sao chứ? Gọi anh một tiếng đại miêu cũng đừng hòng ỷ lớn tuổi mà lên đầu cậu ngồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!