Không thể không thừa nhận, bản thân có chút ganh tỵ với Đậu Thịnh, một chủ UP rất dễ làm cho người ta yêu thích.
Tạ Lan không cẩn thận mà xem hết một đám video của Đậu Thịnh cả đêm.
Sang ngày hôm sau, Tạ Lan bước vào lớp, khi cậu ngồi vào chỗ của mình thì có cảm giác như có vòng tiên khí đang lượn lờ trên đầu mình vậy.
Đậu Thịnh ném qua chai sữa ca cao mang từ nhà đến cho cậu, Tạ Lan quăng trở lại.
Đậu Thịnh dừng động tác tay lại: "Cậu còn giận à?"
"Tớ không giận, chỉ là tớ không muốn uống thứ này." Tạ Lan buồn ngủ muốn chết mà cúi đầu lấy từ trong cặp ra sách giáo khoa: "Thứ tớ cần hiện tại chính là cà phê."
Đậu Thịnh "à" một tiếng, anh liếc mắt nhìn về phía cánh cửa sau của lớp học rồi cúi đầu nhấn nhấn vài cái trên điện thoại, thấp giọng nói nhỏ: "Hôm qua cậu mấy giờ ngủ vậy mà bây giờ lại buồn ngủ đến thế?"
Tạ Lan, thanh niên đã thức trắng đêm ngày hôm qua chỉ để xem hai mươi cái video của người nào đó, coi đến nghiện.
Tạ Lan chống đầu tuyệt vọng ngáp một cái.
Một lát sau, Đới Hữu ở bàn phía trước quay đầu lại, và đưa một bình cà phê ở trên bàn truyền ra phía sau.
Tạ Lan vừa nói cảm ơn, tay vừa vặn nắp chai ra uống một ngụm, sau đó thì dừng lại.
Đậu Thịnh quan sát cậu: "Sao thế? Tổ tông uống không được à?"
"Ừm." Tạ Lan im lặng đặt chai cà phê xuống bàn: "Tớ không thích uống cà phê ngọt."
"Sao mà khó hầu hạ thế này." Đậu Thịnh bất lực nói không nên lời: "Cậu trông cửa sau giúp tớ nhé, tớ sẽ mua đồ ăn ngoài mang về cho cậu."
Cửa sau có người đến người đi, tiết học buổi sáng còn chưa bắt đầu, Hồ Tú Kiệt thỉnh thoảng còn cúi đầu xem điện thoại.
Tạ Lan chăm chú nhìn một hồi lâu, sau đó cậu thấy Vu Phi chậm rãi đi qua, bước chân của cậu ta có vẻ chán nản hơn so với những ngày bình thường. Tạ Lan nhìn ra trên mặt đối phương viết đầy chữ "tôi phải làm sao" rồi thấy cậu ta đi vào cửa trước, một tay nắm chặt lấy xe chen vào ghế ngồi.
"Có chuyện gì thế Cá Trích." Xa Tử Minh sờ sờ mũi: "Hôm nay nhìn cậu có vẻ cáu kỉnh gấp đôi."
"Sao cậu lại dám hỏi thế?" Thanh âm phát ra từ cổ họng Vu Phi khàn khàn: "Ngày hôm qua cậu bảo sao giờ học sẽ cùng với tớ đón bốn con mèo, nhưng kẻ nào đó đã co giò bỏ chạy, chết tiệt thật mà."
Tạ Lan giật mình một cái: "Quên mất..."
Tối hôm qua cậu bận chiến tranh cùng Đậu Thịnh nên quên mất cái nhóm tám nhảm đó.
Đậu Thịnh c*̃ng ngẩn người, thở dài một tiếng: "Xin lỗi xin lỗi, cuối cùng cậu giải quyết thế nào?"
"Bệnh viện không còn giường để nằm được nữa nên tớ đưa mèo đến nhà rồi mới ổn định được." Cá Trích tựa người vào vách tường, sắc mặt vô cùng u ám: "Đậu, cậu đăng lên weibo tìm nhà nuôi bốn con mèo này đi, sau khi lấy trứng mà để nó đi lang thang như vậy Không tốt cho lắm."
Đậu Thịnh ừa một tiếng: "Được, tan học tớ cùng với Tạ Lan sẽ chụp cho các em ấy vài tấm ảnh kh*** g**."
Trước khi vào giờ học, Đậu Thịnh vội vàng chạy ra ngoài mua cà phê mang về cho Tạ Lan, cậu uống một ngụm cà phê nỗ lực kéo lên tinh thần. Cậu chăm chú lắng nghe hai tiết giảng Ngữ Văn, một tiết Sinh Học và một tiết Hóa Học vào buổi sáng. Sau đó, cậu cảm thấy đầu mình sắp được lấp đầy bởi những chữ Hán và từ mới.
Cuối cùng, cậu cũng kiên trì lết được đến tiết Toán cuối cùng trước giờ ăn trưa, thầy Mã bước vào lớp học mang đến cho cả lớp một tin tức.
"Bài kiểm tra đánh giá năng lực Toán học toàn thành phố."
Thầy Mã bảo ban cán sự môn Xa Tử Minh phát tài liệu kiểm tra đã in xuống phía lớp, ông nói: "Các học sinh giỏi Toán của các trường trung học trọng điểm đang cạnh tranh gay gắt vô cùng quyết liệt, các em học sinh top 30 sẽ được trực tiếp vào trại doanh huấn luyện của tỉnh để chuẩn bị cho cuộc thi tháng 12."
Bầu không khí dưới lớp thảo luận sôi nổi, Tạ Lan nhìn tờ giấy mỏng manh phía trên viết thông tin cuộc thi đấu, có mấy chữ cậu nhìn không hiểu cho lắm. Đậu Thịnh duỗi đầu bút nhanh chóng khoanh cho cậu mấy thông tin chủ yếu quan trọng.
Thời gian bắt đầu thi đấu nửa tháng sau, vòng loại sẽ chọn ra 50 học sinh giỏi toán nhất đến từ năm trường trung học phổ thông trọng điểm.
Kỳ thi kéo dài 4 giờ và được chia thành ba phần thi: nền tảng trung học phổ thông, tiêu chuẩn thi đấu và nâng cao thi đấu, tổng điểm là 360 chỉ cần nhìn vào là cậu đã thấy não bắt đầu chết lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!