Kết cấu xây dựng sảnh chính sân bay được lắp đặt bằng bức tường thủy tình cường lực, ánh nắng mặt trời chiếu vào gò má chàng trai càng làm tôn lên đường nét rõ ràng của thiếu niên.
Anh giơ tay kéo kéo cổ áo, Tạ Lan phát hiện bàn tay kia rất đẹp, khớp ngón tay rõ ràng tinh tế, xương cổ tay tuy nhỏ nhưng lại vô cùng có lực.
Chủ nhân bàn tay xinh đẹp ấy lên tiếng: "Cậu chuyển qua WeChat tôi nhé?"
Tạ Lan do dự một chút nói, "Tôi không dùng Wechat."
"Còn Alipay thì sao?"
"Tôi chưa mở, điện thoại di động của tôi bị hỏng rồi. Cậu có thể đưa số tài khoản ngân hàng cho tôi được không?"
"Không có Alipay?" Người kia ngẩng đầu lên, chợt nói: "Chẳng trách nói chuyện có chút là lạ, cậu là người nước ngoài hả?"
"Người Trung Quốc." Tạ Lan trả lời ngay: "Tiếng Trung của tôi không tốt nhưng quốc tịch tôi là người Trung Quốc."
Cậu đang rất phiền, vô cùng phiền.
Máy ảnh giống nhau y như đúc, túi đựng máy ảnh cũng giống y hệt nhau, thậm chí ngay cả cái cách treo máy ảnh trên quai balo cũng khuôn đúc.
Vấn đề quan trọng là thứ hồi nãy kéo cậu là cái gì thế?
Tạ Lan dòm chiếc balo mà người đối diện đang đeo một bên vai, có một vật trang trí hình lá ngô đồng nhỏ móc ở khóa kéo, ngoài ra còn có một thứ trông như máy đánh trứng làm bằng dây kẽm bị hở một khúc, phỏng chừng đây chính là kẻ đầu sỏ đã gây ra một loạt chuyện xui xẻo này.
Chàng trai cúi đầu nhìn theo ánh mắt của cậu, nhíu mày gỡ "máy đánh trứng" xuống rồi thì thầm: "Cái tên Xa Tử Minh muốn ăn đòn này!"
"Đây là gì thế?" Tạ Lan tò mò hỏi.
"Dùng để mát xa da đầu, khai thông kinh mạch cho trẻ con thiểu năng trí tuệ đấy."
?? Alo gì dợ
Đối phương tiện tay đem nó ném vào thùng rác: "Tôi tên Đậu Thịnh, cậu tên gì thế?"
"Aron." Tên tiếng Anh và tiếng Trung của cậu phát âm ra có chút giống nhau.
"Ồ, cậu có người đón không?"
Tạ Lan vành môi khẽ mím, mà nhẹ "Có" một tiếng.
Đậu Thịnh cầm điện thoại di động lên, anh chậm rãi đề nghị: "Tôi cũng đến đây để đón người, em họ tôi mới về nước. Tôi trước tiên gọi điện cho con bé một tiếng rồi sẽ đi tìm người đón với cậu, nhờ người đó bồi thường cho tôi. Và hai người tính với nhau sau, cậu thấy vậy ổn không?"
Thật ra chẳng có gì khác nhau hết, Tạ Lan cũng đâu quen biết gì với người tới đón mình nhưng cậu không còn cách nào khác, đành gật đầu.
Đậu Thịnh xoay lưng gọi điện thoại, cậu đứng ở cách đó không xa mà nhìn.
Không bao lâu đã thấy Đậu Thịnh mở điện thoại gõ bàn phím, một bên đánh chữ một bên lẩm bẩm: "Em ấy sẽ không đi ra rồi chứ.."
Tạ Lan thuận miệng hỏi: "Chuyến bay mấy giờ?"
"Máy bay 4 giờ 50 hạ cánh, nhưng hai mươi phút trôi qua rồi mà vẫn tắt máy."
Tạ Lan theo bản năng sờ vé máy bay trong túi: "Em họ cậu đến từ Luân Đôn đúng không?"
"Đúng, hả?" Đậu Thịnh đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại đây: "Cậu cũng vậy á?"
Tạ Lan gật đầu một cái: "Khả năng em cậu đang chờ lấy hành lý hoặc đang qua hải quan đấy, đến lối ra chờ đi."
Đậu Thịnh thở dài: "Tôi quên mất vụ này, chú Tiểu Mã còn làm hẳn cái bảng để con bé vừa xuống máy bay là cảm nhận được vòng tay ấm áp của Tổ quốc nữa ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!