Nhóm ba người bị Hồ Tú Kiệt dẫn xuống bục cờ đỏ.
Phía dưới bục có một chiếc bàn nhỏ, bình thường chỉ đủ cho hai người ngồi thì giờ đây phải nhét vào ba cơ thể thiếu niên cao lớn ngồi chen chúc đến chật chội.
Tạ Lan miễn cưỡng giành được một phần lãnh thổ giữa hai tên Đậu Thịnh và Vu Phi. Cậu hít sâu một hơi, thầm quyết định chấp nhận cuộc sống học sinh theo Trung Hoa style khiến người hoang mang này.
Cậu lấy bút và giấy ra định múa bút ra một bài cảm thán, vừa nâng mắt lên đã đụng phải ánh nhìn của Đậu Thịnh và Vu Phi nãy giờ vẫn lom lom nhìn cậu.
Tạ Lan dừng tay lại: "Hai cậu sao thế?"
Vu Phi bực bội nói: " Cặp sách của tớ không có ở đây, nên giấy bút cũng không có nốt."
Đậu Thịnh gật đầu phụ họa, anh hờ hững như chuyện nhà người dưng: "Cặp sách của tớ thì có ở đây, nhưng giấy bút thì không có."
"..."
Đậu Thịnh nhận lấy giấy bút được đưa qua, nhích người đến cạnh thiếu niên, khẽ thấp giọng: "Để tớ chỉ cho cậu ha."
"Khoải." Tạ Lan nhấc tờ giấy lên: "Để tớ tự sinh tự diệt đi."
Đậu Thịnh ngạc nhiên: "Cậu tự sinh tự diệt?"
"Ừa"
Vừa rồi Hồ Tú Kiệt nói một lấy lại điện thoại thì phải nộp bản kiểm điểm, Tạ Lan trong đầu xẹt qua một ý tưởng.
Chỉ cần trong lớp còn người chưa bị Đậu Thịnh hối lộ thì cậu vẫn có thể hỏi ra được chút manh mối gì đó rồi!
Khụ, chỉ là xấu hổ một chút xíu xiu thôi mà...
Đậu Thịnh ở bên cạnh cậu im lặng một hồi lâu mới ngập ngừng mở miệng: "Đừng manh động quá nha, Hồ Tú Kiệt không dễ như mấy giáo viên khác đâu, nhỡ cô thấy thái độ cậu không nghiêm túc thì sao."
"Tớ sẽ nghiêm túc." Tạ Lan đóng nắp bút lại, rồi lấy từ trong cặp ra hai quyển sách giáo khoa tham khảo để lên bàn.
Một quyển từ điển Anh
- Trung cùng một quyển thành ngữ, song kiếm hợp bích chồng lại cũng dày tới 40cm, cân lên cũng phải nặng đâu đó 8 cân.
Đậu Thịnh: "..."
Vu Phi bấm nắp bút, múa bút điên cuồng như được buff thần lực, cậu vừa viết vừa thì thầm: "Tôi đoán ba người kia cũng đang phải làm bản kiểm điểm đấy."
"Đương nhiên." Đậu Thịnh xé túi bánh quy ra đặt ở giữa bàn, "Tình báo không chuẩn rồi, nói không chừng Hồ Tú Kiệt xin nghỉ phép đây."
Vu Phi a một tiếng, giọng buồn buồn: "Tôi cược với cậu 100% là cô tự đi đồn, câu cá chấp pháp!"
Tạ Lan không hiểu câu cá chấp pháp là cái gì, mà kết hợp câu trên câu dưới cũng gần như rõ ràng.
Cậu đột nhiên nhớ tới một câu thành ngữ: " Theo luật câu cá xảo quyệt mà Hồ lão sư đã đặt ra, chúng em thật sự thấy bản thân sai rồi. Viết như vậy ok không?"
Lạch cạch một tiếng, Đậu Thịnh sợ đến mức sặc bánh.
"Không ok!" Mặt anh biểu cảm dữ dội: "Làm ơn làm phước để tớ chỉ cậu đi, điện thoại di động của tớ còn trong tay cô đấy."
"Không ok thì không ok, làm gì căng, để tớ ngâm cứu lại một chút." Tạ Lan xua tay, "Tớ muốn tự mình hoàn thành, mấy cậu tránh xa tớ ra."
Đậu Thịnh: "..."
Tờ kiểm điểm viết đến là khó khăn, mặc dù Tạ Lan cũng đã rất nỗ lực dùng từ ngữ đơn giản nhất mà viết, nhưng thi thoảng vẫn phải dừng lại lật lật từ điển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!