Chương 17: Điện Thoại.

Tạ Lan siêu thắc mắc tại sao Đậu Thịnh có thể đem hai tiếng ngồi trên đường ngủ một cách ngon lành như vậy.

Trên đường đi về, anh ngâm nga trong miệng một bài hát mà Tạ Lan nghe liền biết đến, ca khúc này có tên H. Bloody là ca khúc chủ đề của một bộ phim hoạt hình nào đó. Tình cờ nó lại là bài hát mà Tạ Lan từng kéo đàn yêu thích nhất.

Tạ Lan cũng nhờ vào ca khúc này mà trở nên nổi tiếng trên YouTube, bản nhạc được điều chỉnh theo phong cách phù hợp với biểu diễn violin. Phần cao trào có sự thay đổi nhịp điệu liên tục, cùng với sự chia tách theo kiểu hội thoại kèm theo một bản song ca được chơi bằng một cây vĩ cầm duy nhất đã khuấy động toàn bộ khán giả. 

Nhưng cậu không chịu nổi có người ghé vào lỗ tai cậu cứ hát đi hát lại một bài hát. Cho đến khi vào trong nhà, cái tên yêu nghiệt này vẫn cứ hát đi hát lại vào tận bên trong, thậm chí còn xuyên qua cả vách tường cách vách khi cả hai trở về phòng mình.

Mãi đến tận khi cậu mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, giai điệu đó vẫn vang vọng bên trong giấc mơ của cậu.

Một giấc ngủ này ngủ đến trôi dạt về phương xa, đến khi cậu tỉnh dậy thì cũng đã là xế chiều, Đậu Thịnh đến gõ cửa.

*3:30 sẽ làm phẫu thuật. Cậu có muốn đi cùng không?"         

Tạ Lan ngồi ở trên giường sửng sốt hỏi: "Vậy chúng ta có trực tiếp tự học buổi tối luôn không?"

Theo quy định của trường Anh Trung, học sinh sẽ trở lại trường vào 6:00 buổi tối chủ nhật để học tiết tự học đầu tiên của tuần.

Đậu Thịnh ừm một tiếng: "Rồi cậu sẽ quen dần thôi."

Trên đường tới phòng khám thú y, Đậu Thịnh đột nhiên quay sang hỏi: "Cậu có muốn ở lại ký túc xá không?"

"Hửm?"    

"Tại tớ cũng muốn ở ký túc xá." Đậu Thịnh ngáp một cái: "Nếu như chúng ta ở ký túc xá thì buổi sáng có thể ngủ thêm được nửa tiếng, tối thứ sáu thứ bảy có thể về nhà mà không cần phải trì hoãn gì cả."

Tạ Lan ừ một tiếng: "Theo ý cậu đi."

Nếu như Đậu Thịnh muốn ở lại ký túc xá thì khẳng định cậu cũng phải chuyển vào đó. Nếu không thì sống một mình trong nhà Đậu Thịnh sẽ rất kỳ cục.

Đậu Thịnh nở nụ cười: "Nếu cậu không muốn thì vẫn cứ tiếp tục học ngoại trú. Trên núi có hai vị vua, Nhị Miêu canh giữ lãnh địa khi Đại Miêu đi vắng là chuyện đương nhiên thôi mà."

Khi đến phòng khám thú y mới phát hiện Vu Phi không có ở đây, nghe nói cậu ta đi bắt mèo con. Xa Tử Minh cùng Đới Hữu cũng đều tới, ngay cả Vương Cẩu cũng đi theo.

"Tớ cùng phòng với mấy cậu." Vương Cẩu kích động đến xoa tay: "Hồi nãy tớ vừa dọn dẹp xong hành lý, Đái Hữu nói sẽ tới đây nên tớ muốn tới xem một chút."

Đậu Thịnh gật đầu một cái: "Con mèo đâu rồi?"

"Nó vừa mới tiến vô phòng phẫu thuật rồi."

Bên trong phòng giải phẫu không có cửa sổ nhỏ, mấy người bọn họ chỉ đành ngồi ở khu vực chờ.    

*Tạm thời không có vấn đề về thuốc gây mê."  Đái Hữu giải thích: "Bây giờ chỉ là một ca phẫu thuật thông thường thôi, chúng ta xem con mèo có thể tính lãi Sau ca phẫu thuật hay không."

Vương Cẩu thở dài: "Việc của chúng ta hiện giờ là ngồi đợi ở đây thôi."    

Xa Tử Minh siết chắc lòng bàn tay: "Lòng bàn tay tớ đang chảy mồ hôi ròng ròng rồi đây này, tớ quen biết con mèo này đã gần được hai năm, hy vọng nó sẽ không xảy ra chuyện gì."    

Vương Cẩu thoáng nhướn mi: "Gần hai năm lận á?"

"Vào ngày nhập học, Hồ Tú Kiệt nói trước cửa lớp có một con mèo hoang, cô kêu mấy bạn nam sinh đến bắt nó, tớ và Cá Trích cũng gia nhập vào hỏi bắt mèo. Ban đầu bọn tớ tưởng rằng nó là một con mèo lớn rất hung dữ, kết quả bọn tớ sốc đần mặt ra vì con mèo này vừa nhỏ là dễ thương, còn kêu meo meo với bọn tớ nữa."

"Được lắm." Vương Cẩu chà chà tay nói: "Nhất kiến chung tình!"

Xa Tử Minh gật đầu khổ sở nói: "Nếu như meo meo có chuyện gì, tớ sẽ sống không nổi."

Vương Cẩu lập tức xua tay,: "Trời ơi sao cậu lại nói như vậy, đừng lo lắng cứ cố gắng tiếp tục sống cho tốt."

Tạ Lan lúc đầu có chút thấp thỏm lo lắng, nhưng sau khi nghe hai người này nói chuyện thì cậu đột nhiên cảm thấy có điều gì đó thay đổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!