Chương 16: Ngủ Qua Đêm.

Nếu tính riêng về phương diện đàn violin, Tạ Lan tự nhận mình chưa bao giờ thua kém bất kỳ ai.

"Tớ là một nghệ sĩ violin khá giỏi." Cậu nhíu mày nhìn Đậu Thịnh: "Chẳng lẽ tớ không thể làm quen với người bạn đó của cậu sao?"

"Không nha." Đậu Thịnh quyết đoán lắc đầu: "Người bạn này tớ giữ riêng cho mình không thể chia sẻ cho bất kỳ ai được."

Tạ Lan bĩu môi: "Cậu ngay cả đồ ăn còn không chia sẻ, bây giờ đến cả một người bạn cũng không muốn chia sẻ sao?"

"Đồ ăn của tớ vẫn luôn chia sẻ cho cậu, Nhị Miêu đã có rất nhiều đặc quyền rồi đó." Đậu Thịnh đem điện thoại di động bỏ vào trong túi: "Được rồi, chúng ta nói về nguyên tắc, lại nói đến đánh nhau."

"..."

Tạ Lan cảm thấy Đậu Thịnh có rất nhiều điểm yêu cầu kỳ kỳ quái quái, anh sẽ không chia sẻ đồ ăn và sẽ giấu đồ ăn với bạn bè, anh còn dán một tờ giấy ghi chú trên máy ảnh để không cho bất kỳ ai chạm vào. Ngay cả anh coi một vài lá ngô đồng như bảo bối, và anh chỉ đưa một chiếc lá đồng cho ai đó khi họ gặp ác mộng.

Theo như tính cách thiết lập này thì anh có vẻ khá keo kiệt, nhưng thực ra anh lại rất hào phóng với bạn bè. Ví dụ như anh đã chấp nhận cậu một cách tự nhiên theo kiểu "nhị miêu" từ trên trời rơi xuống và kéo cậu đem đi khắp mọi mặt trận.

Thật giống như đối phương đã vẽ một vòng tròn nhỏ trong cuộc sống của mình, anh sẽ giấu kỹ những món đồ bên trong vòng tròn nhỏ này không thể cho bất kỳ ai chạm vào. Nhưng những thứ bên ngoài vòng tròn của anh ấy thì cậu có thể chọn lựa.

Sau khi đợi rất lâu, Vu Phi rốt cục ôm mèo từ phòng đi ra.

Sắc mặt của cậu ta trông không khỏe, cậu đứng trước cửa phòng khám nói với hai người bọn họ: "Hai người các cậu cũng mau đến đây nghe thử đi."

Bác sĩ nhìn kết quả xét nghiệm rồi lên tiếng: "Viêm mủ t* c*ng cần phải phẫu thuật để nó không thể chèn ép các cơ quan khác."

"Nhưng mà nó không thể phẫu thuật được ạ." Vu Phi nhíu mày: "Nó bị sốc thuốc gây mê ở chỗ này."

Đậu Thịnh trầm giọng bổ sung: "Năm ngoái nó đã được đưa đến đây để triệt sản, không biết nó đã xảy ra chuyện gì ở mũi tiêm thuốc đầu tiên. Sau khi nói được cứu, ca phẫu thuật không được thực hiện. Nếu không hiện tại nó sẽ không tiếp tục sinh con và bây giờ sẽ không bị viêm mủ t* c*ng."

Bên trong phòng khám có chút yên tĩnh, chỉ còn tiếng bác sĩ kiểm tra máy tính và thỉnh thoảng nhấp chuột. Con mèo nhỏ nằm bên cạnh tay Đậu Thịnh, nó ngoan ngoãn nhắm mắt không nhúc nhích, Đậu Thịnh im lặng gãi cằm cho nó.

Tạ Lan dời tầm mắt nhìn đến bàn tay kia, cậu nghĩ thầm trong lòng có lẽ gãi cằm sẽ rất thoải mái, ngay cả con mèo hoang mà cũng kêu gừ gừ nom có vẻ thích lắm.

"Tôi đã tìm thấy hồ sơ ghi chép, nhịp tim của con mèo tăng nhanh sau tiêm vào một nửa mũi. Nó tỉnh lại bình thường ngay sau khi được pha loãng với nước muối sinh lí, theo chuẩn đoán không bị coi là sốc thuốc." Bác sĩ lại tiếp tục nói: "Chú mèo bây giờ đã trưởng thành rồi, nên tôi đề nghị thử lại lần nữa, lần này sử dụng thuốc gây mê dạng xịt với liều lượng nhỏ.

Nhưng nó có nguy cơ rất lớn là nó có thể không tỉnh lại sau khi phẫu thuật, các cậu nên quay về và thảo luận vấn đề này nhé."

Con mèo đen nhỏ tạm thời bị giữ lại tại phòng khám, Vu Phi nói ngày mai trở lại sẽ đưa ra quyết định.

Sau khi nói lời tạm biệt với Vu Phi, giọng Đậu Thịnh có chút nhẹ nhàng: "Chú mèo này đối với mấy người bọn tớ rất có ý nghĩa, đặc biệt là Vu Phi. Con mèo này cũng coi như là con gái lưu lạc ở ngoài đường của cậu ta vậy, tiếc là trong nhà chết sống gì cũng không cho nuôi."

Sao một lúc lâu, anh ngẩng đầu lên và thở dài: "Dù sao cũng phải làm, nếu không làm cũng sẽ chết. Người có khó khăn riêng của người , mèo cũng có kiếp của mèo, chỉ cần ở bên cạnh nó là được rồi."

Hiện tại cũng đã gần 4 giờ sáng, bầu trời tối đen như ực. Tạ Lan lúc này bắt đầu mệt rã rời.

Cậu ngáp một cái: "Giờ về nhà sao?"

"Đúng rồi. Tớ gọi xe đã."

Đậu Thịnh cúi đầu lướt điện thoại di động, không lâu sau anh bỗng nhiên cứng đờ người.

"Cậu sao vậy?" Tạ Lan quay đầu lại hỏi.

Đậu Thịnh hiếm thấy lộ ra biểu tình có chút ngốc: "Toang đời rồi."

"Hả?"

"Tớ không mang thẻ thang máy."

Tạ Lan sửng sốt một giây, cơn buồn ngủ lập tức tiêu tan.    

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!