Chương 15: Ngón Tay.

Khi nhân loại đối mặt với Phệ Hồn Thú thường sẽ có những hành vi và cử chỉ kỳ lạ, phát ra những thanh âm khiến họ muốn đánh tan.

Đậu Thịnh ngồi xổm trước khe hở, bàn tay anh hạ thấp xuống nhẹ nhàng vẩy vẩy.

"Meo meo, đến đây."

"Lại đây, meo meo ~ "

Tầm mắt Tạ Lan đảo xuống hướng phía dưới tay anh: "Làm sao cậu biết tên của nó?"

"Suỵt, tất cả đại miêu trong thiên hạ này đều được gọi là meo meo." Đậu Thịnh nhỏ giọng giải thích, rồi anh lại tiếp tục gọi: "Meo meo, meo meo ~ "

Vu Phi tháo chiếc mũ bỏ vào trong túi: "Cậu cao hơn mét tám đứng ở đây, thử hỏi mèo có dám tới không?"

Đậu Thịnh dừng lại một chút rồi anh lại trở về vẽ thờ ơ thường ngày: "You can you up. No can no bb."

Cậu hoài nghi mình không sử dụng được tiếng Anh.

Đậu Thịnh hờ hững giải thích: "Khổng Tử có câu, quân

-tử dục nột ư ngôn, nhi mẫn ư hành." (*)

Tạ Lan có cái hiểu có cái không mà "Hả" một tiếng.    

Vu Phi dùng ánh mắt kỳ thị mà nhìn Đậu Thịnh: "Cậu đứng lên để tớ thử xem nào."

Vu Phi chiếm lấy vị trí trước khe hở, hai đầu gối cậu khụy xuống đất, tay lấy ra một hộp đồ ăn nhẹ rồi nhét vào trong lòng bàn tay, sau đó thiếu niên thành kính đưa tay vào khe hở.

"Meo meo ~" Hắn khẽ gọi: "Đến đây với ba ba nào, ba ba có đồ ăn cho con nè."

"Nhìn xem ai yêu thích cá ngừ california này nhất?"

"Meo meo meo meo ~ "

"Meo meo? Mễ di?"    

Tạ Lan không nhịn được xoa xoa lỗ tai.

Cậu nghiêm túc hoài nghi lỗ tai của chính mình, ngoại trừ tiếng "meo meo" thì cậu không còn nghe thấy bất kỳ thứ âm thanh nào khác.

"Trời ơi thật kinh dị mà." Đậu Thịnh ghé vào lỗ tai c** nh* giọng thì thầm: "Ngay cả cậu ta mà tớ cũng có thể chịu đựng được, thì tớ nghĩ tớ có thể ăn Haggis."

Tạ Lan nghiêng đầu nhìn anh: "Cậu cũng có kém gì cậu ta đâu."

"Không có tí gì giống nhau luôn đó, tớ là một đại soái ca đẹp trai trời sinh có lực hấp dẫn, còn cậu ấy là một tên con trai nóng tính giả vờ dịu dàng." Đậu Thịnh cười giơ tay choàng qua vai Tạ Lan, anh dùng mũi chân đá nhẹ lên một bên đùi của Vu Phi: "Cậu xê ra coi nào, để Tạ Lan lên thử xem."

Tạ Lan khựng lại.

Bàn tay kia đặt ở trên vai cậu, bốn ngón tay tự nhiên ấn ấn vào xương quai xanh mình.

Thậm chí cậu có thể cảm nhận được ngón tay của Đậu Thịnh, dùng xương quai xanh để cảm nhận.

Vu Phi nóng nảy mà ấm ức mở miệng: "Đừng có mà hối thúc tớ, tớ sẽ thử lại một lần nữa vì tớ và nó rất thân thiết."

"Thân cái quỷ." Đậu Thịnh thu hồi cánh tay đặt trên vai Tạ Lan: "Miêu gia đâu có nhớ tới cậu đâu."

Nói thì nói như thế nhưng Đậu Thịnh vẫn phối hợp cùng Vu Phi điều chỉnh lại vị trí ánh sáng, để tia sáng dừng lại giữa con mèo và Vu Phi rồi từ từ di chuyển về phía Vu Phi, dụ nó tới đây.

Đường ánh sáng lướt qua thân hình của con mèo nhỏ, Tạ Lan đột nhiên bắt lấy một tia khác thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!