Chương 14: Tổ An.

Ngoại trừ ngón tay cái ở ngoài, các ngón tay của con người có ba đốt ngón tay từ gần ra xa với hai khớp ở giữa. Thông qua đó, chúng ta có thể phán đoán được khung xương, và nắm được một số chi tiết nhỏ trong cuộc sống của một người.

Ví dụ như khớp xương ngón tay trong video nổi bật hơn đốt ngón tay Đậu Thịnh, đặc biệt khớp ngón trỏ trái gần nhất. Chủ nhân của bàn tay này chắc phân nửa có chơi bóng rổ, thậm chí còn bị bầm tím nhiều lần ở cùng một chỗ.

Tạ Lan nhìn kỹ tay Đậu Thịnh rất nhiều lần, dù là vô tình hay cố ý thì nói chung cũng bởi tay anh quá đẹp, cho nên cậu có ấn tượng sâu sắc về tay anh. Bàn tay Đậu Thịnh từ xương ngón tay đến khớp ngón tay đều thẳng tắp xuống phía dưới, vừa nhìn liền biết chính là đại thiếu gia.

Cậu giơ màn hình lên, nhiều lần xác nhận, quả thật cảm thấy mình phán đoán không sai.

Cửa phòng bỗng nhiên bị người ở bên ngoài gõ một tiếng.

Cốc, cốc, hai tiếng rất khẽ và cũng rất chậm rãi.

Đậu Thịnh ở ngoài cửa trầm thấp hỏi, "Ngủ chưa."

Tạ Lan tắt màn hình điện thoại di: "Vẫn chưa."

Đậu Thịnh mở cửa đi vào, áo ngủ theo bước chân anh mà cọ xát vải vóc phát ra thanh âm nho nhỏ. Anh mang theo chút ánh sáng nhàn nhạt từ ngọn đèn hắt vào, trên tay cầm cốc sứ tròn tròn bước đến cạnh giường Tạ Lan.

"Sữa ca cao, tỉnh dậy, uống chút không?"

Tạ Lan nhất thời không hiểu "tỉnh dậy" là có ý gì, cậu khẽ "Hả" một tiếng.

"Hả cái gì mà hả?" Đậu Thịnh nhét cốc nước vào trong tay cậu, anh không rời đi ngay lập tức mà chị lẳng lặng đứng đó cụp mắt.

Tựa như đang chờ cậu uống hết một hơi.

Khoé môi Tạ Lan run run một lúc sau cũng nghe theo.

Vị ngọt dịu thuận theo khoang miệng mang đến hơi lạnh trượt vào thanh quản.

Đậu Thịnh bỗng nhiên nhẹ giọng lên tiếng: "Tớ mới vừa rồi chưa phản ứng lại kịp, thật ra giấc mơ của cậu cũng không có phải gọi là đáng sợ, sờ sờ tóc cũng không dễ dàng xua đi được. Cái này phải cần có người ở bên cạnh cậu."

Tạ Lan ngạc nhiên ngẩng đầu.

Một lát sau, cậu mới hiểu rõ ràng, theo bản năng mà duỗi tay sờ lên hai má.

"Không có giọt nước nào đâu." Đậu Thịnh tri kỷ nói: "Lúc nãy tớ thấy vành mắt của cậu có chút hồng hồng, nhưng hiện tại cũng mất tiêu rồi."

"Ra vậy."

Tạ Lan cúi đầu tay siết chặt cốc, lại uống một hớp nhỏ.

Sau khi tỉnh giấc khỏi chiêm bao, đầu óc cậu phản ứng lại với mọi thứ xung quanh có chậm chạp. Một lần nhớ lại giấc mơ vừa rồi, lại một lần nữa nhớ lại đôi tay kia trong video.

Tay.    

Tạ Lan bỗng nhiên nói: "Cậu có thể đưa tay cho tớ mượn một chút không?"

"Hả?" Đậu Thịnh hơi sững sốt, anh cúi xuống trong vô thức mà bàn tay cuộn lại: "Cho cậu mượn tay?"

Tạ Lan ừm một tiếng, "Nhìn chút."

Đậu Thịnh do dự một chút mới đưa tay qua cho Tạ Lan đang ngồi trên giường. Cậu nắm lấy đầu ngón tay anh kéo về phía mình, sau đó cậu dùng một lực nhẹ nhàng ấn đầu ngón tay xuống khiến cho các khớp ở góc ngón tay hơi nhô ra, lòng bàn tay cong lại theo tự nhiên.

Thật sự đẹp mắt, cậu không nhịn được mà tắm tắc khen.

Đáng tiếc, không phải tat trong video kia.

Đậu Thịnh mang theo ngập ngừng nói: "Nếu bây giờ cậu cảm thấy ở một mình khó chịu…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!