Chương 13: Tay.

Sau khi từ siêu thị trở về, Tạ Lan vừa bước vào cửa đã thấy một người phụ nữ đang đắp mặt nạ ngồi trên ghế sofa sơn móng tay.

Người phụ nữ quay đầu lại, khi nhìn thấy cậu thì năm ngón tay cô tách ra vẫy về phía cậu: "Đến đây."

Tạ Lan bước chân dừng lại.    

Ai??    

Đậu Thịnh gọi: "Mẹ."

Tạ Lan như bừng nắng hạ mà hiểu ra, bước chân theo hướng năm ngón tay vẫy mà nhích lại: "Dì Triệu."

"Trời ơi dì chỉ đắp mặt nạ thôi mà đã nhận không ra rồi, con sao mà đáng yêu đến thế." Triệu Văn Anh vẫn duy trì tư thế đắp mặt nạ, cô ngửa cổ lên trời cười khanh khách.

Tạ Lan có chút cạn lời mà hơi hơi buồn cười, cậu đứng ở cửa không biết làm sao.

"Vào nhà đi." Đậu Thịnh ở phía sau thúc giục: "Không cần để ý đến bà ấy đâu."

"Lan Lan nhìn chung có vẻ thích nghi với môi trường sống bên này cũng không tệ lắm nha, nghe nói con được phân cùng một lớp với Đậu Đậu." Triệu Văn Anh thổi thổi móng tay: "Đúng rồi, mẹ có mang quà về cho hai đứa này."

Đậu Thịnh ừ một tiếng rồi nhấc chân hướng lên lầu.

Tạ Lan nhìn Triệu Văn Anh tiến vào phòng vệ sinh, sau một lúc đợi cô rửa mặt tháo mặt nạ đi ra thì mới thấp giọng hỏi: "Dì Triệu, dì có liên lạc với cha của con không?"

Ngón tay Triệu Văn Anh nhẹ nhàng massage mặt: "Cha con có liên lạc với dì rồi, dì có nói sơ qua về tình hình học tập của con."

Tạ Lan vâng một tiếng: "Ông ấy có nói thêm gì nữa không?"

"Ông ấy nhờ cô khuyên con trở về thì có tính không?" Triệu Văn Anh cười: "Dì chỉ đùa thôi, coi bộ hiện tại cha của con bây giờ vẫn còn đang nổi nóng, tạm thời ông ấy không đề cập đến vấn đề này. Khi nào ông ấy nhắc tới thì ₫ì sẽ nói cho con biết."

Tạ Lan lúc này mới yên lòng.

Lần này khi về nước, sự ngăn cản của Tạ Cảnh Minh không như cậu tưởng tượng, từ lúc đặt vé máy bay, Tạ Cảnh Minh luôn là một bộ dáng bất đắc dĩ. Trên thực tế, Ông cảm thấy Tạ Lan không có khả năng thi đỗ kỳ thi đại học trong nước, dù sớm hay muộn thì cũng sẽ quay lại nước Anh mà thôi.

Trên bàn có đặt một chiếc hộp lớn màu kem bơ trong phòng.

Đậu Thịnh dựa vào cửa phòng Tạ Lan, anh lười biếng nói: "Trên bàn của cậu có cái gì kia kìa, chúng ta cùng nhau xem thử."

"Giống nhau thôi."

Đậu Thịnh hừ một tiếng: "Đó cũng không nhất định giống nhau."

Trong hộp có món điểm tâm kiểu Trung Quốc gọi là "Thanh Đoàn" đậu phộng đường và bánh quy sữa. Đậu Thịnh nhìn liếc qua chúng một chút bèn nói: "Cậu còn nhiều Thanh Đoàn hơn so với tớ mấy cái, cũng không tệ, cũng không tính là thiên vị."

Tạ Lan đang muốn đóng hộp lại, chợt cậu phát hiện phía dưới đáy hộp có thứ gì đó.

Cậu kêu nó ra nhìn thử, đột nhiên rơi vào hoang mang.

"Đây là quần áo hả?" Tạ Lan nghi hoặc cau mày, cách một lớp túi nhựa đóng gói mà sờ sờ: "T

-shirt? Tại sao lại đóng gói loại này vậy."

Đậu Thịnh vừa đi tới cửa, anh quay đầu lại thoáng nhìn, sau đó vui vẻ cười ha ha ngay chỗ.

Tạ Lan: "?"

"Cậu xem liền sẽ biết, cũng coi như chứng minh rằng quý bà Triệu Văn Anh yêu thích cậu." Thanh âm Đậu Thịnh từ phòng này truyền sang phòng bên kia: "Quần sịp, mặc bên trong quần jean."

Quần sịp?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!