Chương 12: Thực Đơn Theo Kiểu Lan Lan.

Sau khi làm việc vào buổi sáng đến gần giữa trưa, Hồ Tú Kiệt mới vội vàng chạy vào lớp học ngay tiết đầu tiên của buổi chiều.

"Các em họp lớp."

Tập thể cú mèo ngay lập tức ngồi thẳng.

Hồ Tú Kiệt đứng giữa bục giảng, ánh mắt lạnh lùng quét qua toàn bộ lớp học: "Lời đầu tiên cô muốn nói, chúc mừng các cô các cậu đã thành công tiến vào lớp Toán Lý A."

Trong lớp vang lên một tràng vỗ tay chỉnh chỉnh tề tề.

Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp!          

Nhịp điệu lên lên xuống xuống vô cùng đều đặn, chân thành kiềm lại đến tiếng vỗ thứ tám.

Tạ Lan có chút bối rối, cùng với sự hoang mang của cậu còn có thêm một người nữa vỗ tận ba cái, thanh niên Vương Cẩu trên con đường gia nhập trận địa vỗ tay đến một nửa thì cảm thấy có hơi sai sai, những người khác đã dừng lại còn cậu ta thì vẫn vỗ thêm hai cái, nom có phần ngượng ngùng.

Tạ Lan theo bản năng liếc về phía Đậu Thịnh, Đậu Thịnh cũng là một trong những thành viên của đại quân vỗ tay tám lần, nhưng vẻ mặt anh vô cùng lạnh nhạt.    

Hồ Tú Kiệt chờ tiếng vỗ tay kết thúc, mới nói tiếp: "Sau đây, cô rất hoan nghênh bốn bạn học mới Tạ Lan, Vương Cẩu, Phùng Diệu, Mao Lãnh Tuyết tham gia vào học kỳ này."

"

Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp! Bộp!          

Vẫn là tám tiếng vỗ tay.   

Tạ Lan thấp giọng nói: "Mấy cậu có luyện tập qua rồi hả?"

Đậu Thịnh miễn cưỡng ừ một tiếng.

"Giáo viên chủ nhiệm là Hồ Tú Kiệt, mọi chuyện đều có thể." Anh im lặng sau vài giây lên tiếng.

Bạn học mới chỉ có bốn bạn, nhưng Hồ Tú Kiệt vẫn kêu một vòng cả lớp tự giới thiệu bản thân mình.

"Để tiết kiệm thời gian, các em chỉ cần ngồi tại chỗ. Mỗi người nói không quá ba câu, học sinh mới thì có thể nói nhiều thêm một chút."

Đầu tiên là các cán bộ trong lớp luân phiên nhau giới thiệu, sau đó mới đến từng học sinh theo trình tự chỗ ngồi.

Tạ Lan phỏng chừng tính toán mỗi người nói ba câu, có lẽ là họ tên và một chút sở thích của mỗi người. Nhưng sau đó, cậu phát hiện mình suy nghĩ sai rồi.

Người đầu tiên đứng lên là Đổng Thủy Tinh.

"Tớ tên Đổng Thủy Tinh là lớp trưởng của lớp, học kỳ tiếp theo tớ sẽ hết lòng phục vụ nhân dân, điều kiện tiên quyết có việc thì nói với tớ đừng có táy máy tay chân giật tóc tớ."

Cả lớp đều cười ha hả, Hồ Tú Kiệt ở một bên cũng mỉm cười nhẹ.        

Tiếp đến là Đái Hữu đứng lên: "Tớ là lớp phó học tập tên Đái Hữu, tuy tớ học tập rất tốt nhưng vĩnh viễn chỉ đứng thứ hai trong các kỳ thi. Cũng là người thức đêm ham uống cà phê nhất."

Tạ Lan trong lúc hoang mang sực nhớ đến, kể từ ngày đầu tiên cậu vào lớp thì lúc nào trên bàn của vị bạn học này lúc nào cũng có dãy các bình cà phê đặt ngay ngắn, không thiếu bữa nào.     

Ngay sau đó là một nữ sinh nhìn trông đáng yêu, làn da cô trắng trẻo, khi cưới rộ lên còn có hai cái má lúm đồng tiền: "Tớ tên Lưu Tử Tuyền là lớp phó văn nghệ của lớp, tớ cho rằng mình sẽ phải chuyển sang lớp khác để phát triển vũ đạo tại gia của mình sau kỳ thi này, thật không ngờ tớ vẫn còn tiếp tục bị mấy đại thần chèn ép ở đây, ôi chèn ơi." 

Hồ Tú Kiệt cười nói: "Lớp 4 không thể thiếu em."

Câu nói này từ trong miệng Hồ Tú Kiệt nói ra thật khiến người ta kinh ngạc, khoé mắt Tạ Lan liếc thấy Vương Cẩu đang run cầm cập, mà những bạn học lớp 4 khác thì không có phản ứng gì. Bọn họ thậm chí còn gia nhập vào cuộc trò chuyện, ngay cả Vu Phi người ngày thường lười mở miệng cũng lẻn vào trong đám cú mèo hô "nhất định phải có cậu."

Tạ Lan thấp giọng hỏi Đậu Thịnh: "Vũ đạo tại gia là cái gì?"

"Đó là một loại hình thức nhảy múa trong nhà khi tớ không có gì làm." Đậu Thịnh lắc lắc cổ tay: "Giống như này."    

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!