Chương 113: Phiên Ngoại 13: Toàn Văn Hoàn.

Sau khi ăn lẩu xong, mấy đứa từ trong quán đi ra, đứa nào đứa nấy đều đã loạng choạng chẳng kiểm soát nổi bước chân.

Tạ Lan uống đến choáng váng, tay khoác lên vai Đậu Thịnh, đứng bên lề đường hứng gió.

Điện thoại trong túi cứ rung liên tục, tin nhắn đạn mạc dồn dập bắn tới:

Cá Trích: Hai cậu lên đường bình an nhé, nhớ báo tin nha~

Latte: Năm sau nhớ về Anh trao đổi đi!

Cẩu Vượng Vượng: Giữ kỹ đồ mang theo nha!

Lưu Nhất Tuyền: Nhớ giữ an toàn, nhấn mạnh lại là an toàn á.

Cherry: Ở Anh dễ… ừm… dễ lăn giường đó, hai người cẩn thận chút… ơ mà quên, giờ chắc không cần cẩn thận nữa ha~

trần Thuyền Nhỏ: Trước hoặc sau Giáng sinh tớ với Thủy Tinh sẽ sang thăm các cậu, đang để dành tiền đây!

Tạ Lan mắt lờ đờ, lướt qua đám tin nhắn rồi nhấn đại một icon mèo con "ok", sau đó thoát ra ngoài.

Tiếp theo là một tin nhắn dài ngoằng từ dì Triệu gửi vào nhóm chat ở nhà. Nguyên một bức tường chữ, lời dặn dò kín mít từ đầu đến chân. Tạ Lan chỉ mới liếc sơ sơ, mấy chữ đó đã như bay lên khỏi màn hình, nhảy múa loạn xạ, khiến đầu óc cậu quay mòng mòng, suýt thì gục luôn lên vai Đậu Thịnh.

Cậu dụi mắt, gắng gượng tỉnh táo để nhắn lại mấy chữ. Vừa gõ được vài cái, điện thoại đã bị Đậu Thịnh giật mất.

Đậu Thịnh nhấn ghi âm, nghiêm túc gửi giọng nói: "Dạ rồi mẹ, bọn con biết mà. Tạ Lan uống say, đang nằm vật trên người con ngủ rồi ạ."

Tạ Lan trợn tròn mắt, cả mặt đỏ bừng, như muốn bốc cháy luôn tại chỗ. "Cậu đang bịa chuyện gì với mẹ tớ đấy hả?!"

Đậu Thịnh giữ đầu cậu ghì lên vai mình, cười nhè nhẹ trấn an: "Không nói xấu, không nói xấu gì cả. Say đến mức lưỡi cậu còn to ra rồi kìa, nghỉ đi, ngoan~"

Hà Tu với Diệp Tư thì đã bắt xe về trước. Trọng Thần cúi đầu gọi app, Giản Tử Tinh đứng bên cạnh chờ.

Anh bạn Giản Tinh cũng không khá hơn, say lắm rồi, con mắt đen nhánh nhìn mà còn mờ mờ đục đục. Một lát sau, ánh mắt anh đảo qua nhìn về phía Tạ Lan.

Tạ Lan thấy vậy, bản năng liền muốn nép vào người Đậu Thịnh. Quả nhiên, Giản Tử Tinh loạng choạng bước tới, dang tay ra: "Lan Lan, ôm một cái nào."

Tạ Lan cũng ôm lại, Giản Tử Tinh đặt cằm lên vai cậu, mùi rượu phảng phất, giọng trầm thấp cất lên bên tai: "Nếu cậu mà gây gổ với ba rồi không vui, thì cứ quay về. Dù sao cậu với Đậu cũng kiếm ra tiền, học vị có một cái cũng chẳng sao."

Tạ Lan dịu giọng dỗ dành, vỗ nhẹ lên lưng bạn: "Rảnh thì ghé qua chơi nha."

"Ừm, be safe." Giản Tử Tinh thì thào.

Khi mọi người đều đã rời đi, trên lề đường chỉ còn lại hai người, Tạ Lan và Đậu Thịnh.

Mỗi lần tụ họp đều là như vậy, ồn ào rồi lại tan. Cuối cùng, tất cả sẽ trở về với sự yên ắng, và chỉ còn lại họ, hai người họ, như mọi lần trước.

Đậu Thịnh vẫn khoác vai Tạ Lan: "Đi thôi. Lên lầu lấy hành lý, xe sắp đến rồi."

"Ừm." Tạ Lan đáp.

Hai người cùng bước vào khu chung cư. Vừa đi được vài bước, Tạ Lan đã quay đầu nhìn lại.

Đêm tối dần phủ xuống. Tháp đồng hồ của Đại học T lặng lẽ đứng đó, cách họ một quãng xa nhưng lại như đang âm thầm nhìn tiễn biệt. Tòa kiến trúc trang nghiêm ấy dưới bầu trời đêm, dù chẳng cần nhiều ánh đèn chiếu rọi, vẫn mang theo một luồng sáng không bao giờ tắt.

Tạ Lan nhìn nó, bất giác khẽ thầm thì: "Đại học T…"

Ngay lúc đó, điện thoại lại rung lên. Là một tin nhắn từ dì Triệu, lặng lẽ gửi tới:

Lan Lan, sau khi về London rồi thì thay dì gửi lời đến Lãng Tịnh nhé.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!