Vừa đúng giờ buổi chiều, tiếng chuông tan ca ở khu giao dịch vang lên, xen lẫn trong đó là một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
"Đóng phiên rồi."
"Đóng rồi nha."
Nhưng Tạ Lan vẫn chưa rời đi ngay. Cậu nhìn thấy Trọng Thần bên cạnh vừa gọi mấy đồng nghiệp vào phòng họp, rồi liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường.
Cậu cúi đầu tiếp tục viết bản tổng kết kỳ thực tập của mình kiêm cả thư từ biệt.
Vốn dĩ mấy chỗ đầu tư bên ngoài hay đầu tư quỹ thuần tiếng Anh kiểu này thường giúp đầu óc được giải phóng đáng kể, thế nhưng ngồi một lèo viết xong bản báo cáo này, Tạ Lan cũng phải vật vã trước máy tính mấy tiếng.
Mãi đến khi tin nhắn của Đậu Thịnh bật lên, cậu mới vừa kịp gửi bưu phẩm, rồi xách laptop cất vào ba lô. Cuối cùng nhìn lại mặt bàn trống trơn, cái bàn này sau bữa trưa cậu bàn giao là đã chính thức trả lại rồi.
Tốt nghiệp hệ chính quy, rồi học lên cao học, đoạn đầu tiên trong đời về thực tập, đã chính thức khép lại.
Thang máy tầng một sảnh lớn mở ra, Tạ Lan bước ra từ trong đó, vừa ngẩng đầu lên liền thấy bạn trai đang ngồi đợi ở khu khách.
Áo vest bị vắt bừa một bên, tay áo sơ mi xắn đến tận khuỷu, Đậu Thịnh chống hai tay lên đầu gối, đang cắm cúi chơi game.
Tạ Lan lặng lẽ bước tới, vừa định doạ một cái, lại bất ngờ sững lại khi nhìn thấy màn hình điện thoại..... "Đường Quả Đại Tiêu Trừ"?
Tạ Lan cau mày, ngạc nhiên hỏi: "Đổi gu rồi à? Sao lại chơi cái trò này?"
Đậu Thịnh lập tức thoát trò, cười toe: "Xả stress tí thôi. Chúc mừng nhá, Tạ Lan đồng chí, kết thúc thực tập rồi!"
Tạ Lan đáp "ừm" một tiếng, hai đứa đi cùng nhau bước qua cánh cửa quay, Tạ Lan vừa đi vừa hỏi: "Vụ xử án hôm nay sếp cậu thắng không?"
Đậu Thịnh tỏ vẻ đắc ý, "Thua rồi!"
"...?"
Tạ Lan lập tức ngơ mặt.
Lúc này phía sau chợt vang lên một tiếng gọi gấp gáp: "Tạ Lan! Chờ đã!"
Trọng Thần thở hổn anh chạy tới, trong tay cầm điện thoại, nói: "Tôi vừa đọc được bưu kiện cậu gửi, là sao đây? Tự nguyện rút khỏi vòng bầu chọn chính thức?"
"Ừ." Tạ Lan gật đầu.
"Tại sao? Cậu là trường hợp hiếm hoi đấy, là thực tập sinh off
-cycle mà vẫn đủ tiêu chuẩn để vào vòng chọn chính thức, còn được giữ offer thêm hai năm cơ mà. Cậu không thấy nên giữ lại thêm lựa chọn sao?" Trọng Thần không thể tin nổi, "Khoá này chỉ mỗi cậu là sinh viên chính quy được vào đây thực tập, xác suất trúng tuyển vốn rất thấp, thế mà cậu lại tự bỏ?"
Đậu Thịnh ngáp dài, chen vào: "Chê công ty các cậu phiền quá."
Tạ Lan: "..."
Trọng Thần còn chưa kịp phản ứng, Đậu Thịnh đã tỏ vẻ rất thấu hiểu, nói tiếp: "Em bảo mà, các cậu nhân viên giao dịch ấy, suốt ngày giãy giụa trong mô hình loạn lạc rồi tự trách bản thân cả ngày."
Trọng Thần nhíu mày nhìn sang Tạ Lan, "Cậu nói rõ cho tôi nghe đi?"
Bạn bè đã quen nhau nhiều năm, gần như không có khoảng cách gì nữa.
Tạ Lan cười nhè nhẹ, nói thẳng không giữ mặt mũi:
"Tổng kết ngắn gọn về công việc của anh, gói gọn trong tám chữ: 'Trong bàn xoắn xuýt, chậu hối hận hận'."
Sắc mặt Trọng Thần lập tức thay đổi, "... Cái gì... Trong bàn xoắn xuýt?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!