Cuộc trò chuyện rơi vào ngõ cụt.
Qua một hồi lâu, giáo viên Hoá học mới bắt được trọng điểm: "Ý của em đọc không hiểu đề bài là sao? Đối với kiến thức chỗ nào em không hiểu? Hay là do góc độ xa lạ của bài kiểm tra khiến em không hiểu? Hoặc là nguyên nhân nào khác?"
Tạ Lan dựa người sát bên bệ cửa sổ, ngón trỏ của tay trái giơ lên rồi hạ xuống giống như một động tác trong vô thức muốn nắm vật gì đó.
Cậu có chút lo lắng.
Nguyên nhân nộp giấy trắng rất đơn giản, thứ nhất là rất nhiều chữ không hiểu, thứ hai những chữ mà cậu biết thì không biết chúng tương ứng với chữ nào trong đề bài. Đây nhìn chung nó không thích hợp, điều này khá trái ngược với thông thường
-- vì người Hoa bình thường ở nước ngoài hiếm khi có kỹ năng đọc và viết kém như vậy. Hơn nữa, nghe hệ thống kiến thức không giống nhau ít nhất họ cũng nên nghe nói về những loại cơ bản như nitơ, hiđro, nhôm và magie.
Cậu hi vọng có thể thoát khỏi ải nhờ vào may mắn, bởi vì dựa trên kinh nghiệm, sau khi giải thích cẩn thận cậu thường phải đối mặt với câu hỏi tiếp theo -
Thầy giáo bên cạnh bỗng nhiên phản ứng lại: "Có phải em không hiểu được tiếng Trung không? Ôi mà ba mẹ em là người Trung đúng không? Theo lý thuyết thì sẽ không đến nỗi."
Nó đã đến rồi đó.
Tạ Lan giật mình, rời khỏi bệ cửa sổ.
"Hai người họ là người Trung Quốc ạ." Tạ Lan theo bản năng mà trả lời, sau đó giọng điệu cậu có chút ngập ngừng: "Nhưng, bọn họ, ừm... tương đối..."
Tương đối ít khi dùng tiếng Trung.
Hoặc nói cách khác, dưới sự kiên trì của Tạ Cảnh Minh, tiếng Trung là ngôn ngữ ít khi sử dụng đến.
"Gì cơ?"
Một giọng nói hờ hững có chút không thích hợp ở nơi này mà vang lên ngoài cửa.
Đậu Thịnh bước vào với mái tóc rối bù còn đang ngái ngủ, anh đầy vẻ nói không nên lời: "Cùng nhau đi học, vậy mà cậu nỡ nhẫn tâm bỏ tớ, thật giỏi quá đi."
Tạ Lan sửng sốt một chút: "Cậu tới làm gì?"
"Đậu Thịnh tới đây, vừa lúc có chuyện muốn nói với em." Giáo viên Hoá học vẫy tay: "Cô Hồ nói hai em quen biết nhau, em có biết bình thường trình độ của em ấy như thế nào không?"
"Bạn học Tạ Lan ạ?" Đậu Thịnh nhìn sang Tạ Lan: "Cao nhân hiếm có khó tìm, điểm Toán học còn cao hơn cả em, bạn ấy làm sao vậy ạ?"
Tạ Lan nỗ lực nhẫn nhịn để không trợn mắt.
Giáo viên Hóa học bất đắc dĩ: "Em cũng có thấp điểm đâu? Bạn học Tạ Lan nộp giấy trắng bài thi Hoá và em ấy nói mình không hiểu đề bài."
"Há, như vậy sao ạ." Đậu Thịnh ngoái đầu nhìn Tạ Lan, kèm theo một ánh mắt tiện nhân kinh điển.
"..."
Tạ Lan có một loại dự cảm rằng cậu ngày hôm nay sẽ bị chôn thây ngay nơi đây.
Đậu Thịnh xoay đầu lại cũng không trả lời ngay lập tức, nhìn anh dường như rất buồn ngủ mà khẽ ngáp một cái, sau khi anh ngáp xong thì thấy nơi khóe mắt cùng lông mi không kìm được có phần ươn ướt.
Giống như bị anh lây nhiễm mà vị giáo viên bên cạnh cũng ngáp theo.
Rồi tiếp đến là giáo viên Sinh học cũng che miệng.
Tạ Lan đang muốn đảo tầm mắt, đột nhiên cậu có cảm giác cơn buồn ngủ chạy dọc từ trán đến xoang mũi.
Ngáp --
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!