Tiếng nước ào ào vang vọng trong phòng tắm phủ hơi nước mịt mù.
Lúc ẩn lúc hiện, bên ngoài vang lên giọng Tạ Lan: "Dạo này bận, chắc mấy hôm không kéo đàn…"
Giọng nói đó dần trùng khớp với ký ức xưa xa xôi —
Năm lớp 12.
"Tớ kéo cũng bình thường, mà cũng lâu rồi không luyện."
Bài "Xích sen như tử" cất lên, khiến Đậu Thịnh đang nghe điện thoại cũng khựng lại.
Tiếng violin từ trên tầng vọng xuống, xuyên qua cửa phòng ngủ khép hờ và cầu thang, âm thanh hơi đè nén nhưng rõ ràng đến kỳ lạ.
Cảm giác khó tả… như đang nghe một bản độc tấu ở sân khấu lớn.
Đậu Thịnh sững người vài giây, lẩm bẩm: "Cũng tính là fan… Đổi cả tham số loa của tớ luôn… mà đổi nghe lại hay."
"Cậu nói gì cơ?" Bên kia điện thoại, nhân viên bên trung tâm thú cưng gào lên, "Sáng rõ ràng cậu nói đến đón mèo, giờ còn định bom hàng à?"
Đậu Thịnh thu lại sự chú ý: "À, gửi mã chuyến bay qua tin nhắn rồi, tớ quên mất."
Cúp máy, anh quay người lên lầu. Dép lê mềm nhún giẫm lên cầu thang không phát ra tiếng động nào.
Trong nhà, đèn đều đã tắt. Ánh sáng duy nhất là từ hai màn hình máy tính trong phòng ngủ, hắt ra khe cửa, loang loáng trên đỉnh cầu thang.
Bình thường hắn không thích nhà tối om, nhưng hôm nay hắn tắt hết đèn – vì Tạ Lan đang sốt, hắn thấy nếu yên tĩnh tối tăm một chút thì Tạ Lan sẽ ngủ ngon hơn.
Còn vài bậc nữa đến tầng trên, tiếng violin càng rõ, càng mạnh. Đậu Thịnh chậm bước lại, khóe môi nhếch nhẹ, chờ đợi đoạn âm quen thuộc kia ngân lên trong xương tủy.
Nhưng không phải.
Một âm cao nhỏ lạc ra, như tiếng thở dài trong hang sâu u uất.
Biến tấu không hề đến đúng nhịp.
Chân đặt lưng chừng cầu thang, Đậu Thịnh ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn l*n đ*nh.
Nơi đó, ánh sáng dịu nhẹ phủ lên khung cửa phòng ngủ, nơi tiếng đàn vẫn đều đều vang lên vừa xa xăm, vừa yên bình, không thể lý giải, nhưng khiến người không dứt ra được.
Anh ngẩn ngơ rất lâu, đến khi cổ chân bắt đầu tê cứng mới nhớ đặt chân xuống.
Đây là một bản "Xích sen như tử" mà anh chưa từng nghe qua. Mỗi bước lên cầu thang, cảm giác như đang đi sâu vào một trường thi, bỗng chốc trong đầu hiện lên hình ảnh cái hộp đàn mà Tạ Lan chưa bao giờ mở ra ở cạnh bàn học.
Tim anh lệch nhịp một khắc, đầu óc bỗng trống rỗng, rồi nhận ra mình đã đứng trước cửa phòng.
Tạ Lan vẫn mặc chiếc áo ngủ mềm nhũn, tóc tai rối vì nằm lăn trên giường. Cảm cúm khiến người mơ mơ màng màng, động tác cũng uể oải theo.
Nhưng tiếng đàn của cậu thì tuyệt đối không mơ hồ.
Chiếc violin màu cà phê nhã nhặn được đặt lên vai, thân đàn đường cong bóng mượt, ánh sáng từ màn hình trắng phản chiếu thân ảnh đang kéo đàn lên tường phía sau —
Đậu Thịnh lặng lẽ nhìn cậu.
Ánh đèn mờ chiếu lên tường, hình bóng người và cây đàn hòa vào nhau, tiếng kéo đàn sục sôi dữ dội, khí thế như cướp đoạt lòng người, vừa phóng túng lại thong dong, như thể không ai có thể kìm giữ được. Nhưng cái bóng ấy, nếu nhìn kỹ, lại mang theo sự dịu dàng… thậm chí có chút yếu đuối.
Bản phối "Xích sen như tử" phiên bản cao trào do silentwaves cải biên từng khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, hình chiếu trước đó cho thấy một người chơi đàn bừng bừng khí thế, từng động tác đều căng tràn sức sống. Nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy người thật, mới phát hiện người thật so với bản quay còn khiến người ta ngợp thở hơn, ngón tay kéo dây vung vẩy nhanh đến mức chỉ còn tàn ảnh, động tác giương vĩ vừa dứt khoát vừa tinh tế, từng nhịp mở khép đều khiến người xem thán phục.
Còn người kéo đàn kia, thần thái lại vô cùng bình tĩnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!