Chương 10: Môn Hoá.

Thang máy chỉ đi từ tầng một đến tầng sáu, còn muốn ra ban công phải đi thêm một đoạn cầu thang bộ nên Đậu Thịnh bèn chạy tót lên.  

Tạ Lan lười chạy nên cậu chậm rì rì đi theo phía sau, duỗi tay đẩy cánh cửa nhỏ ra, tầm nhìn trước mắt bỗng chốc trống trải rộng rãi. Bầu trời mênh mông một màu thăm thẳm vô tận treo trên đỉnh đầu làm người ta có ảo giác cách nó rất gần, nhưng khi đảo mắt lấy ngôi sao trên bầu trời làm vật tham chiếu lại có cảm giác xa xôi vời vợi, mãi không với tới.

Tạ Lan không ngờ tới sẽ xem được cảnh trời ban đêm đẹp như vậy, cậu ngẩn ngơ đứng ở cửa nhỏ hồi lâu.

Đậu Thịnh đứng ở một bên dựa vào ban công chụp cảnh đêm, áo sơ mi trắng bị gió thổi lay động, ngọn gió tựa như cố ý trêu đùa mà thi thoảng vén vạt áo anh lên để lộ vòng eo thon gọn đầy săn chắc mang theo hơi thở thiếu niên. Tay phải anh cầm máy ảnh giơ lên, cổ tay dùng lực xoay vài vòng chỉnh góc nhằm chụp được trọn vẹn cảnh đêm vô tận trên bầu trời.

Góc quay chuyển hướng về phía Tạ Lan, Đậu Thịnh dừng động tác hô một tiếng: "Bé nhỏ kia ơi, đang làm gì vậy nha?"                  

"..." Tạ Lan không trả lời: "Nói tiếng người."   

"Nói tiếng người chính là kêu cậu qua đây đó." Đậu Thịnh vẫy tay với cậu: "Cậu đứng bên đó làm gì, không thấy được gì đâu."

Khi đi tới bên mép ban công, cậu hạ mắt nhìn xuống liền có thể rõ ràng thấy toàn bộ các tòa nhà cạnh trường Anh Trung cùng hàng ngàn ánh đèn xung quanh

Đậu Thịnh kiểm tra tư liệu vừa nãy chụp được , không khải hài lòng cảm khái: "May thật đó, bầu trời hôm nay thật đẹp."

Tạ Lan nhớ tới anh trước đây có từng nhờ mình cầm giùm máy GoPro khi còn trong trường học, cậu thuận miệng hỏi: "Sao lúc quay ASMR cậu lại mang theo máy ảnh thế?"

Động tác Đậu Thịnh dừng lại.

"À thì…fan của tớ có sở thích b**n th**, bọn họ kêu tớ tìm mấy chỗ k*ch th*ch chút chút…ví như ăn trong phòng học yên tĩnh hoặc hoặc là ăn trong phòng giáo viên."

Nghe vậy, biểu tình trên gương mặt Tạ Lan dần dần rơi vào hoang mang, khó hiểu. 

Thứ đam mê độc lạ vậy?             

Cậu suy nghĩ trong giây lát, không nhịn được liền nói: "Nhưng tớ cảm giác cậu sẽ không nghe theo ý bọn họ."

"Tại sao cậu nghĩ vậy?" Đậu Thịnh thuận miệng hỏi.        

Tạ Lan châm chước câu từ: "Tớ cảm thấy việc sáng tạo nội dung nên nghe theo bản thân chính mình. Khả năng khán giả bọn họ chỉ là tùy tiện muốn mà thôi, bọn họ muốn thì cậu liền cho, bọn họ không muốn thì cũng có duy nhất cậu biết mình cho họ. Cậu cho bọn họ cái gì trên thực tế không nhất định là thứ bọn họ muốn, thật ra bọn họ chẳng hề…"

Thử thách nói một đoạn văn dài mang theo tính thuyết phục đầy logic, kết quả khiêu chiến thất bại. 

Tạ Lan cạn vốn từ tiếng Trung, tự dỗi bản thân mà quay đầu sang chỗ khác: "Thôi."              

Đậu Thịnh không nhịn được mà bật cười ra tiếng, thanh âm trầm thấp lại mang theo chút dịu dàng.    

"Tớ hiểu ý của cậu rồi." Anh nhìn cậu: "Cảm ơn cậu nhé, tớ sẽ suy nghĩ thật kỹ."

Chú bảo vệ chỉ cho bọn họ thời gian hai mươi phút, nên sau khi quay xong một đoạn clip ngắn thì bọn họ nhanh chóng quay trở về. Đậu Thịnh đẩu cánh cửa nhỏ đi xuống cầu thang, anh vừa đi vừa thuận miêng nói: "Thật ra, tớ vẫn luôn tìm cho chính mình chỗ cân bằng, fan ngày càng nhiều theo đó là việc sáng tạo nội dung càng ngày cũng càng mất đi tự do, không còn giống như trước đây nữa. Hiện tại nội dung rất hẹp, nếu tớ mở rộng ra thì sợ fan thích ứng không được, điều này cậu hiểu không?

Cơ mà, tớ cảm thấy thưc lực mình rất mạnh chỉ là không có chiến trường để đánh."

Tạ Lan đi theo phía sau anh, trong lòng cậu thầm nghĩ, ủa không đúng thật hả? Hơn 200 video đều là ăn và ăn, không lộ mặt, không nói chuyện, tường nhà cậu không hẹp thì ai hẹp nữa?

Cậu cúi đầu, nhanh chóng nghiên cứu tìm từ: "Cậu có thể tăng loại hình nội dung…căn cứ vào năng khiếu của mình thì sao?"

"Ví dụ một chút?" Đậu Thịnh thật sự như cây hoa héo rũ đột nhiên sống dậy   

Tạ Lan cùng anh tiến vào thang máy: "Năng khiếu của cậu là ăn, ngoại trừ A SMR thì cậu có thể cân nhắc thử xem mấy cái mà tớ nói ngày hôm đó xem, ví dụ như cái gì mà há miệng lớn thành vực sâu nuốt đùi gà, máy lóc thịt, hầm mình trong nồi sắt."         

"..."   

Lấp lánh trong mắt Đậu Thịnh ngay lập tức lụi tàn.         

Tạ Lan ngước mắt nhìn: "Cậu ổn không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!