"Cuối tháng hai, hơi gió lạnh lẽo của mùa đông vẫn còn chưa tản trong không khí, nhưng ánh mặt trời lại tràn ngập tia nắng hạ dạt dào ấm áp. Sự va chạm giữa mùa hè cùng mùa đông tại thành phố nơi đây là điều mà ở Luân Đôn chưa bao giờ chứng kiến."Tại nhà ga T2 sân bay quốc tế thành phố H.
"Bố cục sân bay gì mờ túm lụm từm lưm dị hỏng biết, làm tôi mò muốn chớt."
Chàng trai mặc đồ thể thao thuần trắng rộng thoải mái, tay anh giơ điện thoại lên cao bước chân sải dài đi phía trước. Thanh âm vừa trầm thấp nhưng lại mang theo hơi thở thiếu niên trong trẻo tràn đầy sức sống, khổ nỗi khẩu âm phát ra lại không ra ngô ra khoai khi dùng với ngôn ngữ địa phương khiến cho nhiều người phải ngoái đầu nhìn sang.
Khuôn mặt trong sáng vô cùng hoạt bát chiếu vào trong màn hình, mái tóc đen theo bước chân mà phiêu tản trong gió, thân hình cao gầy, vai rộng, chân dài. Thiếu niên ở tuổi này, càng gầy càng có cảm giác kiêu ngạo hung hăng tiến về phía trước.
Bão đạn bình luận nhanh chóng lướt lên.
[Lỗ tai lùng bùng dịch không hiểu ngôn ngữ loài người]
[Tui rời giường sai phương pháp rồi sao(☉。☉)! ]
[Bây giờ đã là buổi chiều rồi thím lầu trên ơi... ]
[ Con chim nào hót mà gia đây nghe đau đầu ghê.]
Chàng trai lười nhác mà trả lời: "Tiếng San Tây đó."
[Nói rõ rõ ràng ràng cái coi (* ̄(エ) ̄*) Thiểm Tây hay Sơn Tây.]
[Thiểm Tây thà chết không theo.]
[Người Sơn Tây không dám nhận.]
[Nghe như tiếng Thiểm Tây trộn lẫn tiếng Trùng Khánh]
[Người Trùng Khánh kiểu: Cả nhà làng nước ơi! Người này là ai? Mau trả về nhà đi!]
Cà khịa thì cà khịa, đùa thì đùa nhưng nhìn chung bầu không khí trên sóng bình luận vô cùng hoà hợp, tựa như một đại gia đình ngồi xúm lại vừa cắn hạt dưa vừa tám chuyện phiếm vậy.
Thông tin bên góc trái chủ phòng livestream, ảnh đại diện là hình một hại đậu bình thường, ID người dùng khi nhìn vào khiến người khác không khỏi mắng một câu đồ tự luyến @Đậu Soái Nhất Thế Giới, số lượng fan 1 triệu.
[Tui mới vừa online, tình eu này đang làm gì vậy?]
[Tự nhiên phát sóng trực tiếp thì thấy ổng đang ở sân bay, không rõ có âm mưu gì.]
[Thấy ổng đăng status ba tháng nói chuyện bằng ngôn ngữ địa phương.]
[Chẳng trách... ]
[Ủa tiếng địa phương cũng là tiếng người mà phải hong?]
[Trên thực tế bạn có thể tiếp nhận việc mưa trên trời trút xuống, chứ không tiếp nhận mưa từ đất xối lên.]
Quai túi đeo chéo trên vai bất chợt tuột dần xuống, Đậu Thịnh kéo một cái, khôi phục lại thanh âm bình thường: "Thật sự nghe khó hiểu như vậy hả? Tôi phải học tận mười phút lận đấy."
[Đỉnh nóc kịch trần vậy sao]
[Như đánh piano cho trâu nghe vậy.]
[Ông đến sân bay làm gì thế?]
Đậu Thịnh thở dài.
"Mẹ tôi đưa ra nhiệm vụ khẩn cấp, có người đến ở nhờ nhà nên mẹ tôi cử tôi ra sân bay đón người. Mà hôm nay còn là sinh nhật của vị tổ tông này, làm tôi phải đặt vội bánh kem gấp quá chừng. Ai biết máy bay bị hoãn lại, uổng công tôi chạy đôn chạy đáo."
Đôi chân dài của anh sải bước đi rất nhanh, thời điểm anh mở miệng không nhanh không chậm trò chuyện cùng bình luận trên sóng livestream có chút lười biếng. Mấy người ở trong dòng bình luận đa phần là fan giọng, yêu thích ngữ điệu hờ hững nhưng lại mang theo khẩu khí vô lại khiến người nghe muốn mang thai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!