Lần đầu tiên An Miên nghe thấy bốn chữ "vị thần tối cao" này.
Cậu vừa bày tỏ sự nghi hoặc của mình với bốn chữ này vừa tò mò nhìn Dung Tỉnh nhưng rồi lại kinh ngạc phát hiện vành tai Dung Tỉnh đỏ lên mà không rõ lí do.
Hồi lâu sau, Dung Tỉnh ho khan một tiếng, ra vẻ bình tĩnh trả lời, "Chỉ là bạn học đùa giỡn với nhau thôi, cậu không cần để ý."
An Miên chớp chớp mi mắt, "Vị thần tối cao này, chẳng lẽ là để chỉ tớ à?"
Vành tai Dung Tỉnh phút chốc càng đỏ hơn.
Đúng vậy, chính là để chỉ cậu. Mấy chữ "vị thần tối cao" này đúng thật là một trong những biệt danh gọi An Miên, hơn nữa cái danh xưng này còn được lưu truyền rộng rãi toàn trường.
"Sao lại là vị thần tối cao, tại sao mọi người lại gọi tớ như vậy?" An Miên lúc này giống như một bé con hiếu kì vậy.
Đương nhiên lí do là bởi thành tích An Miên quá tốt, những người khác có liều mạng đuổi theo cũng không kịp, thậm chí chưa một ai từng thấy An Miên nghiêm túc học tập. Đây quả thực không phải cảnh giới mà người thường có thể đạt được, chỉ có thể đắp lên trên một chữ "thần".
"Sao trước giờ tớ chưa từng nghe vậy?" Bé hiếu kì tiếp tục đặt câu hỏi.
Bởi cái danh này là mọi người ngầm gọi sau lưng, ý nghĩa cũng không tốt đẹp như trên mặt chữ. Lúc mọi người gọi như vậy thật ra đều mang ý âm thầm giễu cợt. Giễu cợt dáng vẻ cao ngạo khó gần, ít nói kiệm lời của cậu, phong thái ấy thực sự giống như một vị thần tối cao luôn giữ khoảng cách với đám người phàm như họ.
Dung Tỉnh chạm phải ánh mắt An Miên, nghĩ đến những điều này, dáng vẻ xấu hổ chợt âm thầm thay đổi.
Anh khẽ nâng mi mắt, đánh giá bạn nhỏ hiếu kì trước mặt này một chút rồi bỗng nói, "Cậu bây giờ so với lúc trước ở trường quả thực không giống nhau."
An Miên rút tay về, đỏ mặt nói, "Cũng đâu có gì khác đâu…"
"Khác biệt lớn." Dung Tỉnh nhướng mày, đầu ngón tay chọt nhẹ vào đầu nhỏ của An Miên, "Lúc ở trường, về cơ bản là cậu chả bao giờ nói chuyện với người khác."
Đôi chân trần bé xíu của An Miên lui lại hai bước, bàn tay nhỏ xinh xoa xoa chỗ vừa bị chọt, tủi thân nói, "Bởi vì người khác không nói chuyện với tớ."
Ngón tay Dung Tỉnh khựng lại giữa không trung, sửng sốt một hồi.
An Miên chạy về chỗ vũng nước nhỏ trên bàn của mình, đôi chân xíu xiu tiếp tục giẫm nước, trong lòng có hơi rối bời. Lúc trước Dung Tỉnh đã từng nói những lời như vậy, giờ lại nhắc lại một lần, quả nhiên là ngại cậu bây giờ quá ồn ào đúng không… An Miên bắt đầu nghĩ, cho rằng mình có lẽ nên yên tĩnh hơn một chút.
Dung Tỉnh* thu ngón tay về, hơi chống cằm, suy tư.
(Chỗ này trong raw ghi là An Miên, tui nghĩ chắc là tác giả gõ nhầm nên mạn phép sửa lại.)
Mọi người đều cảm thấy vị thần An Miên này quá mức cao ngạo khó gần, nhưng đổi một góc nhìn khác thì dường như An Miên vẫn luôn bị mọi người cô lập?
Ngay cả nhóm lớp mà Dung Tỉnh vừa xem, thực ra cũng không phải nhóm do chủ nhiệm lớp lập ra mà bạn học trong lớp tự tạo rồi kéo nhau vào. Trong nhóm không có giáo viên, cũng không có An Miên. Ngoại trừ An Miên thì tất cả các thành viên còn lại trong lớp đều ở đây.
Đúng thật là An Miên bị các bạn học của mình cô lập. Bao gồm cả bản thân Dung Tỉnh, anh cũng góp một phần công vào chuyện cô lập An Miên.
Dung Tỉnh càng nghĩ càng tự trách.
Nếu mọi người không cô lập An Miên, nếu mọi người nguyện ý để An Miên dung nhập vào tập thể này, nếu ngay từ đầu có người thể hiện thiện ý với An Miên…
Chờ đã, không đúng.
Dung Tỉnh chợt nghĩ đến một chuyện, sắc mặt cũng tối sầm.
Anh nhìn nhóc con đang đứng giữa vũng nước, nghiến răng nghiến lợi không nhịn được hỏi: "Cậu có nhớ lúc mới nhập học năm ngoái tôi muốn nói chuyện với cậu không?"
An Miên vốn đang ngẩn người nhìn mặt nước, nghe vậy cũng hơi sửng sốt, sau đó nghĩ lại một chút rồi đỏ mặt, "Nhớ mà."
Khi ấy là lúc tựu trường, lần đầu hai người gặp gỡ.
Lúc ấy mặt trời mới ló, Dung Tỉnh bước đi dưới ánh ban mai, từng sợi tóc đều tựa như được nhuốm nắng vàng. Dung Tỉnh vươn tay ra trước mặt cậu, gương mặt tuấn tú cùng với nụ cười dịu dàng khi đó là hình ảnh đã sớm khảm vào tâm trí An Miên, cậu còn nhớ rất rõ từng lời mà Dung Tỉnh đã nói với mình vào thời điểm ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!