Trong lúc lão khốn nạn không để ý, bị nắm đấm của Dung Tỉnh đánh cho bầm xanh một bên má.
Gã bị đánh đến ngớ người, đến khi phản ứng lại thì lửa giận lập tức dâng cao khó áp, nhanh chóng rút con dao nhỏ từ bên hông ra, túm quần áo Dung Tỉnh định đánh trả. Đâu có ngờ lại bị Dung Tỉnh đánh thêm hai cú.
Trong lúc đánh nhau như vậy thì theo lẽ dĩ nhiên, Dung Tỉnh không thể tránh khỏi bị thương, mu bàn tay anh bị rạch một vết máu đỏ tươi.
An Miên thấy trong mắt, giữ trong lòng, cả người lắc lư theo quần áo. Nếu lúc này cậu còn trong cơ thể của mình thì đã có thể giúp Dung Tỉnh rồi. Nhưng giờ ngay cả bò ra khỏi túi áo cậu cũng không làm nổi, đây quả thực là chuyện khiến cậu cực kì khó chịu.
Tốn không biết bao nhiêu sức cậu mới miễn cưỡng bám được vào mép túi, thò đầu nhìn ra bên ngoài.
Cậu thấy chiếc xe đẩy được vải trắng che kín, trong lòng rối bời phức tạp.
Bên trong cái xe đẩy này hẳn là đang chứa cơ thể của cậu đúng chứ?
Nếu như cậu có thể quay lại cơ thể của mình thì tốt rồi…
An Miên lại cố gắng bò ra ngoài thêm chút nữa, muốn lại gần cơ thể của mình hơn một xíu. Đương nhiên cậu biết rõ hành động của mình lúc này cực kì nguy hiểm nhưng dường như có một loại cám dỗ nào đó khó mà kháng cự lại cứ đang không ngừng vẫy gọi cậu vậy.
Vừa lúc đó, lão khốn nạn chợt cầm dao trong tay đâm về phía Dung Tỉnh lần nữa.
Dung Tỉnh cúi người xuống, gần như sắp dán cả người vào chiếc xe đẩy kia. Anh cũng không để ý An Miên đã bò ra khỏi túi áo, nên lúc tránh dao xong, Dung Tỉnh lại dùng lực chống tay lên xe đẩy để giữ thăng bằng.
Sau một loạt lay động như vậy, An Miên cũng theo đó mà… rơi ra khỏi túi.
Nó giống như kiểu lướt gió mà rơi xuống vậy, khiến An Miên không hề cảm thấy sợ hãi chút nào.
Cậu thực sự, thực sự cảm thấy cơ thể mình đang phát ra những tiếng gọi.
…
Thời khắc này, mọi người xung quanh đã ồn ào hẳn lên.
Một số người qua đường đã nhanh chóng tránh đi, đề phòng bị ngộ thương, nhiều người khác lại kích động vây xem, "Đánh nhau rồi! Đánh nhau rồi!"
Tài xế tóc đen đeo kính đứng bên cạnh nhìn cũng ngây người.
Xảy ra chuyện gì thế nà? Tên khốn nạn này vừa nãy còn đang ăn vạ mình, sao vừa xoay người đã bắt đầu gây gổ với người khác thế?
Mãi đến khi mấy viên cảnh sát chạy đến, lúc này tài xế mới phản ứng lại, đây hẳn là người tới do nhận được điện thoại của anh ta gọi báo lúc nãy.
Mấy viên cảnh sát này nhanh chóng tách mấy người đang đánh nhau ra. Bọn họ thấy một học sinh nhỏ tuổi như Dung Tỉnh thì cũng hơi sửng sốt, rồi lại nhìn sang lão khốn nạn kia, nhíu mày. Đối với nhóm cảnh sát thì lão khốn nạn này là một người quen cũ.
"Sao lại thế này? Đánh nhau vì lí do gì?" Nhóm cảnh sát hỏi.
Lão khốn nạn kêu "ai ui" một tiếng rồi duỗi tay chỉ vào bên mặt bị Dung Tỉnh đánh, thuần thục gào mồm ăn vạ.
Nhưng nhiều người vây xem như vậy sao có thể để gã tùy ý nói bậy. Nhóm người qua đường cứ tôi một câu ông một câu, nhanh chóng kể lại toàn bộ câu chuyện.
Nhóm cảnh sát cau mày, lập tức quyết định xách lão khốn nạn này về đồn.
Còn về phía Dung Tỉnh… lúc ở trước mặt cảnh sát thì lại như vừa biến thành người khác vậy, lời nói cử chỉ đều quay trở lại thành một học sinh xuất sắc, hoàn mỹ không tì vết, ngoan ngoãn vô hại, thành thật lễ phép, cúi đầu chân thành thừa nhận lỗi lầm, xin chịu mọi hình phạt.
Đối mặt với một thiếu niên như vậy ai mà nỡ xử phạt gì chứ?
Nhóm cảnh sát thấy thái độ tốt đẹp của anh, dù có xảy ra ẩu đả nhưng cũng có nguyên nhân sâu xa, cuối cùng họ chỉ phê bình giáo dục một hồi rồi thôi.
Lão khốn nạn nhổ bãi nước bọt cái "toẹt" rồi không ngừng lải nhải, "Sao có thể như vậy, như thế không công bằng! Tao chỉ đang đòi công đạo cho cháu mình thôi, dựa vào đâu mà lại bị nó vô duyên vô cớ đánh một trận như thế?"
Nhóm cảnh sát không để ý đến gã mà nhìn về phía chiếc xe đẩy kia, lập tức căng cả da đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!