Chương 63: Phiến lá thứ bảy

Sau khi nghe lời nói của An Miên, ngược lại, ông La không có phản ứng lớn đến vậy, chỉ là có hơi ngoài ý muốn.

Rõ ràng là An Lạc Tân vô cùng sợ hãi, vất vả lắm mới bình tĩnh lại được, kéo cánh tay An Miên vào thẳng một gian phòng khác.

Trở tay đóng cửa phòng lại, An Lạc Tân lập tức hỏi tội, "Rốt cuộc con đang nói cái gì vậy?"

"Vậy nên ông không muốn sao?" An Miên vừa vui mừng vừa tiếc nuối hỏi lại.

"Đây không phải là vấn đề ta có muốn hay không, đây là… quên đi, bỏ đi, không thể nói rõ với con được…" An Lạc Tân xoa xoa trán mình, "Con trả lời câu hỏi của ta trước đi, rốt cuộc tại sao trong đầu con lại có suy nghĩ này?"

Nói tới đây trái tim An Lạc Tân chợt thắt lại… chẳng lẽ đứa nhỏ này muốn một gia đình hoàn chỉnh?

Nhưng lại nghe An Miên trả lời, "Vì lá nhỏ cần đủ tình yêu, bọn tôi đoán điều này có lẽ sẽ có lợi cho sự phát triển của lá nhỏ."

Khóe miệng An Lạc Tân giật giật, "Chỉ thế thôi sao?"

"Chẳng lẽ đây không phải là chuyện rất quan trọng sao?" An Miên nghiêm túc hỏi.

Được rồi, An Lạc Tân thừa nhận, đây đúng là chuyện rất quan trọng. Chỉ khi để lá nhỏ thuận lợi lớn lên, An Miên mới có thể hoàn toàn quay trở về cuộc sống của người bình thường.

Nhưng tâm tình của An Lạc Tân vẫn rất phức tạp, "Con chắc chắn loại chuyện này thực sự có tác dụng?"

"Không chắc," An Miên nói, "chắc có lẽ là có tác dụng."

An Lạc Tân cũng hết chỗ nói.

"Dù sao đây chẳng qua cũng chỉ là phỏng đoán của bọn tôi mà thôi." An Miên còn nói, "Cho dù ông không muốn, cũng không có ảnh hưởng gì, bọn tôi sẽ nghĩ cách khác."

An Lạc Tân khoát tay, "Đã nói rồi, đây không phải là chuyện ta có bằng lòng hay không."

"An Lạc Tân," An Miên hỏi, "Ông đang sợ ông La sao?"

"Con nhìn xem ta giống như đang sợ anh ta sao?"

"Lúc trước ông La tìm ông, ông bỏ chạy suốt đêm," An Miên trần thuật lại đúng sự thật, "còn định đưa tôi đi luôn."

Nhắc tới trải nghiệm này, An Lạc Tân cũng cảm thấy mất mặt, không nhịn được mà bất giác rùng mình, "Ta cũng không phải là sợ anh ta, chỉ là, cảm thấy anh ta sẽ tìm ta để tính sổ. Nếu anh ta muốn ta trả tiền thì ta thực sự vì tiền mà bỏ mạng mất."

Đương nhiên, trên thực tế ông La cũng không tìm An Lạc Tân để tính sổ, cũng không yêu cầu ông ta trả tiền. Ngoại trừ lúc mới đầu thái độ còn hơi cứng rắn, sau đó lại thực sự có phần xen vào việc của người khác, ông La đối xử với ông ta coi như không tồi.

Đây có lẽ cũng là đang nể mặt An Miên, An Lạc Tân nghĩ thầm.

"Tóm lại ta và anh ta không có khả năng đâu." An Lạc Tân nói, "Từ khi ta kiên trì đưa ra quyết định này, đã là không thể rồi."

"Quyết định trở thành đàn ông?"

An Lạc Tân gật đầu mỉm cười, trong nụ cười đó có gì đó khó có thể diễn tả được, "Đúng vậy."

Lúc hai người nói chuyện với nhau trong phòng, ông La yên lặng chờ một mình ở phòng khách.

Một lát sau, hai người cũng ra khỏi phòng. Lúc bước ra, cảm xúc của hai người có vẻ không tốt lắm. Còn về đề tài trước đó, dường như đã bị hai người kia bỏ xó, không ai nhắc lại nữa.

Nếu hai người không đề cập tới, ông La cũng không hỏi.

"An Miên," ông nhìn về phía con trai mình với vẻ mặt ôn hòa, "con muốn quay trở về nhà họ La không?"

An Miên đứng sát phía sau lưng An Lạc Tân, lắc đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!