Chương 62: Không phải xem mắt

An Lạc Tân moi ra một bộ quần áo chỉnh tề mình để dưới đáy hòm, mất một hồi lâu mới chỉnh trang gọn gàng sạch sẽ, còn dùng keo xịt tóc chải đầu, cho đến khi hình tượng trong gương cuối cùng cũng được xưng là đẹp trai thì mới thở phào nhẹ nhõm một chút.

Tuy Dung Tỉnh chỉ là một thằng nhóc thối, nhưng phụ huynh hai bên gặp mặt, An Lạc Tân nói sao cũng không muốn mất mặt.

Chờ An Lạc Tân đến nhà hàng đã hẹn, khi thấy mẹ Dung Tỉnh, ông ta phát hiện ra đối phương dường như còn ăn vận tỉ mỉ hơn mình, hiển nhiên thấy được bà là một tiểu thư khuê các.

"Xin chào," An Lạc Tân bắt tay đối phương, "Tôi là cậu của An Miên. Chỉ là mẹ nó đi sớm, nên chị có thể coi tôi như là đại diện thay cho mẹ nó."

Mẹ Dung Tỉnh mỉm cười vươn tay, "Xin chào."

Sau đó, họ mất cả tiếng đồng hồ để kết thúc bữa ăn.

Trong lúc đó hai người đã nói rất nhiều chuyện, tất cả đều xoay quanh hai đứa nhỏ.

Một người nói, ầy, thằng nhóc Dung Tỉnh này được chiều từ bé, ở nhà chẳng biết dọn dẹp gì cả, chỉ biết đọc sách mỗi ngày, thế mà học hành cũng chẳng giỏi giang đến thế, thi bao nhiêu lần cũng chỉ đứng hạng hai, nếu nó có thể thông minh bằng nửa An Miên thì tốt rồi.

Một người kia lại nói, chị thực sự khiêm tốn quá rồi, đứa nhỏ Dung Tỉnh này cũng không phải tôi chưa từng gặp qua bao giờ, thực sự là vừa hào phóng lại còn lễ phép, sao lại giống An Miên nhà chúng tôi được, thông minh có ích lợi gì đâu, ra bên ngoài chẳng có nổi một người bạn nào, còn phải dựa vào Dung Tỉnh giúp đỡ nhiều hơn.

Ui ui, anh đừng nói như vậy, An Miên mới thực sự là đứa nhỏ ngoan ngoãn.

Ấy, dù An Miên ngoan thật nhưng vẫn kém hơn Dung Tỉnh một chút.

Sao có thể chứ, tôi có mơ cũng muốn có một đứa con như An Miên.

Cứ qua lại như thế như vậy, niềm vui của hai bên đều hiện rõ lên mặt, rõ ràng là rất hài lòng với kiểu tâng bốc thương mại này.

Về phần tương lai của hai đứa nhỏ, đương nhiên bọn họ cũng đề cập tới nhưng cũng không nói nhiều. Dù sao thì hai đứa cũng vẫn còn nhỏ, tương lai vẫn còn chưa biết sẽ như thế nào.

"Nhưng bất kể có ra sao thì tôi cũng sẽ không can thiệp vào quyết định của An Miên." An Lạc Tân nói.

Mẹ Dung Tỉnh gật đầu, "Tôi cũng vậy, tôi tin vào sự lựa chọn của Dung Tỉnh."

Nói tới đây thì vừa đúng lúc ăn xong bữa cơm, đôi bên nhìn nhau cười cười, lần nữa đứng dậy bắt tay đối phương.

Sau khi cả hai tạm biệt, An Lạc Tân kéo cà vạt rồi thở ra một hơi thật dài.

Lần đầu tiên dùng thân phận là phụ huynh của An Miên để đi gặp người khác đúng là hơi căng thẳng, phải biết một điều rằng lúc trước ngay cả họp phụ huynh ông ta cũng chưa từng tham gia.

Cảm giác cũng không tệ lắm, được phụ huynh đối phương coi trọng khiến ông ta cực kì hài lòng.

An Lạc Tân đang chuẩn bị gọi taxi thì thấy một chiếc Rolls Royce dừng trước mặt mình.

Cửa sổ xe hạ xuống, đương nhiên trên ghế lái chính là bản thân ông La. Lúc này, thậm chí trên mặt An Lạc Tân vẫn còn lộ vẻ tươi cười.

"Bất ngờ thật đấy," An Lạc Tân vội tắt nụ cười, "sao anh lại ở đây?"

Ông La đánh giá ông ta, vẻ mặt phức tạp. Trầm mặc một hồi, ông La nói, "Tôi nghe nói An Miên đã về chỗ em."

An Lạc Tân trào phúng, "Tin tức của anh nhanh nhạy thật đấy, phái bao người theo dõi vậy?"

Ông La không trả lời, yên lặng mở cửa ghế phụ.

An Lạc Tân lười khách khí với ông, trực tiếp ngồi vào xe, "Anh muốn đi thăm con trai anh thì trực tiếp tới thăm là được, tìm tôi làm gì?"

"Nơi đó dù sao cũng là nhà em." Ông La nói xong thì cực kì thuận tay giơ lên, chỉnh lại cà vạt trên cổ An Lạc Tân.

Cả người An Lạc Tân không được tự nhiên, lại kéo cà vạt ra, "Thít cổ."

"Giờ lại thấy thít à, sao nãy không thấy thít?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!