Chương 6: Lão khốn nạn.

Nửa tiếng sau, Dung Tỉnh mang theo An Miên xuống khỏi xe buýt, đi tới bệnh viện lúc trước.

Rất nhanh sau đó, Dung Tỉnh quen cửa quen nẻo tìm được phòng bệnh lúc trước cơ thể An Miên nằm. Cơ mà lúc này đã trôi qua hai tiếng đồng hồ, bên trong phòng bệnh cảnh còn người mất, chỉ có y tá trực ban vẫn nhớ rõ bạn học sinh anh tuấn này.

"Lại là em à." Y tá cười, chào hỏi với Dung Tỉnh, "Di thể vị bạn học kia của em đã được người nhà đón về rồi."

Dung Tỉnh lại hỏi kĩ càng về vị "người nhà" kia của An Miên.

Chờ sau khi cô y tá kia tỉ mỉ tả lại một lần, Dung Tỉnh nói với cô một câu cảm ơn rồi mới đi đến góc vắng người, nhìn vào túi áo mình.

"Là cậu của tớ." An Miên rầu rĩ nói.

Người cậu này của An Miên cũng là người giám hộ trên danh nghĩa. Nhưng từ bé đến lớn, người này thường xuyên thượng cẳng tay hạ cẳng chân với cậu nên An Miên cũng chẳng có tí hồi ức tốt đẹp nào.

Sau đó, An Miên giải thích đại khái về quan hệ giữa mình và người cậu kia dọc đường đi.

Đơn giản mà nói thì An Miên không biết cha mình là ai, mẹ cũng rời nhà từ khi cậu còn rất nhỏ. Từ đó về sau, An Miên xem như là được cậu nuôi lớn. Nhưng người cậu kia cũng chẳng phải hạng thiện lương gì cho cam, ngược lại gã còn là phường ác ôn. Chưa kể đến "ngũ độc*" nhưng cứ uống say là gã thường xuyên xuống tay đánh người, thái độ đối với An Miên cũng không tốt, gã coi cậu như một loại gánh nặng, suýt nữa thì ngay cả đến trường đi học cũng không được đi.

(Gốc là hay "ngũ độc câu toàn". Ban đầu "ngũ độc" là để chỉ 5 sinh vật có độc: bọ cạp, rắn, rết, cóc, tắc kè nhưng nay lại dùng để chỉ 5 thói hư tật xấu: hút thuốc, uống rượu, đánh bạc, chơi gái, dùng m* t**. Câu này thường dùng để chỉ hạng người không tuân thủ pháp luật, không có đạo đức, làm đủ chuyện xấu.)

Nhưng rốt cuộc về sau vì sao vẫn được đi học? Đoán chừng là bởi từ nhỏ cậu đã thông minh, tự mình học đọc học viết, hơn nữa còn dựa vào việc chép bài tập giúp bạn nhỏ khác để kiếm chút tiền.

Dung Tỉnh yên lặng nghe những chuyện này, không biết nên đánh giá như thế nào cho phải.

Anh dựa theo địa chỉ trong miệng An Miên để tìm cái nơi mà cậu gọi là nhà.

Trong khu phố cũ đằng sau một con hẻm vắng vẻ là những dãy nhà xập xệ. Mấy người lớn tuổi đang ngồi dưới bóng râm, tốp năm tốp ba cùng nhau trò chuyện.

Dung Tỉnh tìm được nhà của An Miên nhưng cánh cửa đóng chặt, gọi thì không ai trả lời.

Lão khốn nạn

- đây là cách mà hàng xóm gọi cậu của An Miên, nửa tiếng trước đã đi ra ngoài, không biết đi đâu.

Bận rộn một chuyến lại chẳng thu hoạch được gì, Dung Tỉnh không có cách nào khác, chỉ đành tạm rời đi, lần sau lại ghé.

Tiếng nói chuyện của mấy người lớn tuổi loáng thoáng truyền đến, "Hầy, đứa nhỏ An Miên này… Tiếc thật đấy…"

Bước chân Dung Tỉnh hơi khựng lại nhưng không ngừng, nhanh chóng rời khỏi khu phố nhỏ này.

An Miên vẫn trầm mặc, mãi đến tận khi Dung Tỉnh lên xe buýt để quay về cậu mới mở miệng nói chuyện.

"Dung Tỉnh." An Miên nhỏ giọng, thoạt nghe có vẻ hơi chút nghẹn ngào, tựa như đang cố gắng kìm lại tiếng khóc, "Có phải tớ thực sự chết rồi không?"

Dung Tỉnh chuyển tầm mắt vào bên trong túi áo mình.

An Miên đang dùng tay ôm hai đầu gối, yên lặng cuộn tròn người bên trong nắp chai.

Dung Tỉnh trầm mặc trong chốc lát rồi thò một ngón tay vào trong túi, đẩy lớp màng bọc thực phẩm đã rách bươm ra, khẽ khàng sờ đầu nhỏ của An Miên.

An Miên ngẩng đầu lên nhìn anh.

"Đừng nghĩ lung tung." Dung Tỉnh nói, "Bây giờ cậu vẫn tung tăng chạy nhảy, ồn ào khắp nơi thế chẳng lẽ lại không được gọi là đang sống à?"

An Miên nở nụ cười.

Cậu đương nhiên hiểu rõ là Dung Tỉnh chỉ đang an ủi mình thôi nhưng không hiểu sao tâm tình lại tốt hơn nhiều.

Lá gan An Miên theo đó cũng lớn hơn không ít, thậm chí còn vươn hai cánh tay nhỏ xíu xiu của mình ra ôm lấy đầu ngón tay Dung Tỉnh, tựa đầu sang bên, "Cảm ơn cậu, Dung Tỉnh, cậu đúng là người tốt mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!