Chương 5: Người nhà

Trong tài khoản không có tiền, một đồng cũng không có.

An Miên yên lặng hồi lâu, hiển nhiên là bị dọa đến ngây ngốc, "Sao, sao lại như vậy… Vất, vất vả lắm tớ mới tiết kiệm được ngần ấy…"

"Còn ai biết số thẻ với mật mã của cậu nữa không?" Dung Tỉnh hỏi cậu.

Cùng lúc đó, Dung Tỉnh kiểm tra lịch sử giao dịch.

Kết quả hiện ra cho thấy trong thẻ này đúng là từng có năm mươi nghìn tệ nhưng đã bị chuyển đi vào sáng nay, số tiền ấy đã bị chuyển hết đi rồi.

An Miên nhìn lịch sử giao dịch, cả người run rẩy, hai mắt như muốn tối sầm lại.

Đó là toàn bộ gia sản của cậu! Là số tiền mà cậu liều sống liều chết, nỗ lực trong một thời gian dài mới tích cóp được! Nếu không vì cố gắng kiếm tiền thì ba giờ sáng sao cậu còn chưa về nhà! Nếu không phải vì ba giờ sáng còn lang thang trên đường thì sao cậu bị xe đâm được!

"Cậu bình tĩnh chút đã," Dung Tỉnh thấy dáng vẻ như lung lau sắp đổ của An Miên, sợ cậu thương tâm quá độ, vội nói lời an ủi, "Biết đâu là ba mẹ cậu…"

Nói tới đây, Dung Tỉnh chợt ngừng.

Anh bỗng nhớ ra, hình như anh chưa bao giờ gặp ba mẹ An Miên, thậm chí mỗi lần họp phụ huynh đều là An Miên đi họp thay ba mẹ mình.

Quả nhiên An Miên càng đau lòng hơn, "Tớ không có ba mẹ."

Dung Tỉnh có hơi tự trách vì câu vạ miệng lúc nãy nhưng chuyện đã đến nước này thì chỉ có thể tiếp tục an ủi cậu, "Cũng có thể là người lớn khác trong nhà. Không phải lúc trước cậu gặp tai nạn giao thông sao? Biết đâu số tiền ấy dùng trong bệnh viện."

An Miên nói, "Cậu của tớ sẽ không tiêu nhiều tiền như vậy để cứu tớ đâu."

Dung Tỉnh nhận ra sự chán ghét và bài xích đến cùng cực từ những câu chữ trong lời nói của An Miên, anh không nhịn được mà cau mày. Lần đầu tiên anh nghe An Miên còn có một người cậu, hơn nữa nghe có vẻ như quan hệ không được tốt lắm.

"Tớ cũng không nói cho bất kì ai biết số thẻ với mật khẩu… Đúng rồi!" An Miên đột nhiên nhớ tới điều gì đó, "Tớ viết mật khẩu lên một tấm bookmark để trong ví. Tối qua lúc xảy ra tai nạn, nó ở trên người tớ!"

"Nói cách khác thì có thể là do ai đó tìm được mật khẩu từ trên người cậu?"

An Miên dùng sức gật đầu, ngay sau đó lại dồn sức kéo ống tay áo Dung Tỉnh một cái, "Mau lên, đi tìm xem cơ thể tớ ở chỗ nào, tớ nhất định phải biết rốt cuộc là ai lấy tiền của tớ đi!"

Dung Tỉnh yên lặng nhìn cậu.

Lực tay kéo áo Dung Tỉnh của An Miên dần nhẹ đi, lát sau cậu buông tay, gương mặt đầy vẻ lúng túng khi đối diện với ánh mắt của anh. Vốn là cậu muốn dùng tiền để cầu sự giúp đỡ từ Dung Tỉnh nhưng bây giờ tiền cũng không còn nữa rồi…

Không đến một phút ngắn ngủi, An Miên lại rối đến đỏ hoe hai mắt.

Dung Tỉnh thở dài một hơi, dùng ngón tay chọc chọc nắp chai nước, lật ngửa nắp chai lại.

Sau đó anh tìm một mảnh giấy, đặt bên người An Miên, "Đứng lên đi."

An Miên không hiểu nhưng vẫn ngơ ngác làm theo, đứng lên trên tờ giấy.

Dung Tỉnh dùng hai tay nhấc tờ giấy lên, cẩn thận di chuyển về phía nắp chai, duy trì một độ cao vừa phải.

Sau đó anh nhấc hai tay lên, "soạt" một cái, đổ An Miên đang run lẩy bẩy trên mặt giấy vào nắp chai.

"Oa!" An Miên sợ hãi kêu lên, suýt nữa thì sợ đến bật khóc.

Vất vả lắm cậu mới lấy lại tinh thần thì vừa ngẩng đầu đã thấy mình bị nhốt trong nắp chai, mép cạnh của nắp chai tựa như một bức tường cao thật cao. Nháy mắt An Miên lại luống cuống tay chân, chỉ muốn nhanh chóng trèo ra ngoài.

"Trật tự chút đi." Dung Tỉnh nói, "Không phải cậu muốn đi tìm cơ thể của mình à?"

An Miên ngừng hoảng sợ, ngơ ngác nhìn anh, "Cậu đồng ý à?"

Dung Tỉnh tặc lưỡi cái "chậc", cực kì mất kiên nhẫn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!