Xung quanh chợt trở nên ồn ào, tất cả cư dân cùng người qua đường đều choáng váng trước cảnh tượng bất ngờ này, ồn ào xôn xao hết cả lên. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, có khoảng bốn năm người báo cảnh sát và gọi cứu thương giống mẹ con Dung Tỉnh.
Chỉ trong vòng năm phút, cảnh sát và xe cứu thương đã lần lượt chạy tới.
Mấy y tá chạy tới bên cạnh Chu Úy Lan ngã bất tỉnh trong bụi cỏ, tiến hành sơ cấp cứu, ổn định tình hình rồi đưa người lên cáng cứu thương, chuyển lên xe.
Cảnh sát sơ tán đám người vây xem, hỏi rõ tình huống với những người báo cảnh sát, khống chế Dung Chấn Đức rồi lấy thêm lời khai của nhân chứng ở xung quanh.
Tất cả nhân chứng đều chứng thực một điều rằng Chu Úy Lan bị Dung Chấn Đức đẩy xuống. Trước khi xảy ra sự việc, Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan đang giằng co ở ban công, tranh cãi rất kịch liệt, tiếng la hét vô cùng lớn, tất cả hàng xóm đều nghe thấy.
Khi bị cảnh sát áp giải xuống dưới, Dung Chấn Đức không ngừng giãy giụa, lớn tiếng mắng, "Chú ý cái thái độ của mấy người, bà ta tự ngã, đây chỉ là một tai nạn, mấy người không thể đối xử với tôi như vậy!"
"Rốt cuộc có phải tai nạn hay không, chúng tôi sẽ điều tra rõ." Vài viên cảnh sát nghiêm mặt, ấn thẳng Dung Chấn Đức vào xe cảnh sát.
Có mấy cảnh sát khác ở hiện trường để điều tra thu thập bằng chứng, đồng thời hỏi thêm thông tin từ nhân chứng.
Lúc này Chu Dung Hoa chưa quay trở về nhưng Chu Dung Di vẫn ở nhà.
Cô gái này theo cảnh sát xuống tầng, cả người bị dọa đến ngây ngẩn, dọc đường đi cứ ngơ ngơ ngác ngác, không phản ứng với những thay đổi xung quanh mình. Mãi đến khi cảnh sát đóng chặt cửa xe lại, tiếng vang chói tai mới khiến cô ta giật mình tỉnh hồn, ý thức được đã xảy ra chuyện gì.
Dung Tỉnh đang ghi lời khai cùng mẹ, chợt cảm thấy bé An Miên trong túi kéo áo anh. Anh cúi đầu nhìn, thấy An Miên chỉ chỉ về phía bên cạnh.
Ở hướng An Miên chỉ qua là Chu Dung Di đang ngồi sụp xuống, ôm đầu khóc rống.
Thấy cô em gái cùng cha khác mẹ khóc thành như này, tâm trạng Dung Tỉnh vô cùng phức tạp.
Lúc trước suýt nữa cơ thể An Miên bị Chu Dung Hoa ném ra khỏi bệnh viện cũng là nhờ cô gọi tới nhắc nhở Dung Tỉnh, ít nhiều gì cũng là thiện ý. Nghĩ tới đây, Dung Tỉnh bước tới bên cạnh em gái khác mẹ này, trầm giọng hỏi, "Khóc có ích gì?"
Chu Dung Di ngước lên nhìn Dung Tỉnh, ánh mắt lập tức trở nên mông lung.
Dung Tỉnh chỉ xe cứu thương, "Mẹ cô còn sống."
Chu Dung Di nhìn theo hướng tay Dung Tỉnh chỉ, thấy một vài y tá đang bận rộn bên cạnh xe cứu thương, đã chuẩn bị xong xuôi để đưa người đến bệnh viện.
Vì vậy cuối cùng cô gái này cũng ngừng khóc, lau khóe mắt bò dậy từ dưới mặt đất, lảo đảo vọt tới bên cạnh xe cứu thương, báo thân phận của mình với các y tá rồi lên xe, làm bạn với Chu Úy Lan vẫn đang hôn mê.
Lát sau, xe cảnh sát chở Dung Chấn Đức cũng rời đi.
Mẹ Dung Tỉnh ghi lời khai xong, nhất thời còn hơi hoảng hốt, chưa kịp bình tĩnh lại.
Lúc Dung Tỉnh quay trở lại bên cạnh bà, bà vẫn ở đó không khỏi thì thào tự hỏi, "Sao có thể như vậy… sao có thể xảy ra chuyện như này…"
Lầm bầm hồi lâu, mẹ thở dài một tiếng, thực sự không biết nên nói gì cho phải.
Bà dẫn Dung Tỉnh quay trở lại xe, quay đầu nhìn thoáng qua xe cảnh sát còn chưa đi xa, lại nhìn xe cứu thương ở một hướng khác, cuối cùng vẫn đánh tay lái, đi theo sau chiếc xe cứu thương.
"Tuy, tuy rằng mấy năm nay Chu Úy Lan… nhưng tốt xấu gì cũng vẫn luôn hòa thuận, chưa từng tỏ thái độ với chúng ta, không ngạo mạn như hai đứa con của bà ta." Dọc đường đi, mẹ hơi lải nhải giải thích nhưng cũng chẳng biết rốt cuộc đang giải thích điều gì, nghĩ cho cùng chắc là bầu bí thương nhau, "Dù thế nào thì bà ta cũng không đáng phải gặp loại chuyện này, sao Dung Chấn Đức có thể đối xử với bà ta như vậy…"
Dung Tỉnh tự nhận mình không rộng lượng được như mẹ nhưng cũng không ngăn bà lại.
Anh cúi đầu nhìn bé An Miên trong túi, An Miên gật đầu với anh. Cả hai đều nhớ mục đích của mình.
Lúc này Dung Tỉnh đưa theo An Miên và mẹ tới là để điều tra chuyện Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan bị tung lên hot search, là để tìm ra xem rốt cuộc ai là người đứng sau màn. Tuy hôm nay xảy ra loại chuyện như này, tất cả mọi thứ trước đó dường như không còn quan trọng đến vậy nữa nhưng bọn họ vẫn muốn biết chân tướng.
Địa chỉ của người đứng sau màn mà hacker đã tra ra trước đó quả thực là chỗ ở của Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan. Vốn dĩ hai người cảm thấy đây là chuyện không tưởng, dù sao người đứng sau không thể nào là Dung Chấn Đức được, chẳng có lý do gì để ông ta tự hại mình cả, giờ bọn họ lại có suy nghĩ khác.
Dung Chấn Đức đẩy Chu Úy Lan xuống tầng, không phải là không có lý do.
"Chẳng lẽ…" Dung Tỉnh thấp giọng, như hạ giọng tự hỏi, "Tất cả đều do Chu Úy Lan làm?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!