Chương 48: Ngoài dự liệu

Dung Tỉnh cúp điện thoại của hacker kia, nhưng vẫn cầm máy trong tay, nhíu mày.

Nếu anh nhớ không nhầm thì địa chỉ mà hacker vừa nói cho anh chính là nơi ở hiện tại của Dung Chấn Đức.

Nhưng sao có thể?

Người để lộ chuyện thối nát của Dung Chấn Đức ra ngoài, không thể nào là chính bản thân Dung Chấn Đức chứ?

Trong nháy mắt này, Dung Tỉnh thực sự có hơi hoài nghi đây liệu có phải một trò hề Dung Chấn Đức tự biên tự diễn để tạo scandal hay không… Đương nhiên anh nhanh chóng phủ nhận ý tưởng nực cười này. Nếu chỉ là scandal thì kẻ đứng sau mà này không có lý gì để làm đến mức tuyệt tình, không chừa đường lui như vậy.

"Dung Tỉnh," An Miên ở trong túi nhẹ nhàng kéo kéo áo anh, "Sao thế, địa chỉ này có vấn đề gì à?"

Dung Tỉnh kể lại đầu đuôi câu chuyện một lần, mong chờ đầu óc nhỏ bé mà thông minh của An Miên có thể cho anh chút gợi ý.

"Là nơi ở của cha cậu?" An Miên chớp mắt, bất ngờ vô cùng, "Ông ấy ở cùng ai?"

"Đương nhiên là Chu Úy Lan với hai đứa con của họ." Dung Tỉnh bước tới bước lui trong phòng một hồi rồi lại dừng bước, xoay người bắt đầu thu dọn đồ đặc nãy mang tới, "Nhưng không lý nào lại là họ. Dù là Chu Dung Hoa, Chu Dung Di hay Chu Úy Lan thì lợi ích của bọn họ đều gắn liền với Dung Chấn Đức. Nếu một trong số bọn họ làm ra loại chuyện này thì rốt cuộc có ích gì chứ?

Hay là hacker kia nghĩ sai rồi…"

Dung Tỉnh thực sự không hiểu nổi nên quyết định tới tận nơi hỏi cho rõ.

Anh dọn đồ của mình, giúp An Miên lớn trên giường ém gọn chăn đệm lại rồi đưa theo bé An Miên trong túi ra cửa.

An Lạc Tân đang ngồi trước cổng hút thuốc, dáng vẻ tâm phiền ý loạn, tàn thuốc tích đầy bên chân. Ông ta liếc nhìn Dung Tỉnh một cái, không quan tâm Dung Tỉnh đi đâu, tiếp tục ở đó hút thuốc.

Nhưng bước chân Dung Tỉnh lại hơi chần chờ, để cơ thể An Miên ở đây thực sự không sao chứ?

Anh đảo bước, tới bên cạnh An Lạc Tân, chủ động chào hỏi, "Giờ tôi phải đi ra ngoài một chuyến."

"Ồ." An Lạc Tân tiếp tục hút thuốc.

"Lát nữa sẽ quay lại." Dung Tỉnh bổ sung.

"Gì mà "quay lại" hả, cậu nghĩ đây là đâu?" An Lạc Tân cắn đầu lọc thuốc, mất kiên nhẫn nói,"Cậu có thể đừng tới đây nữa không?"

Dung Tỉnh nhắc, "Ông nhận tiền của tôi."

An Lạc Tân ngừng oán giận nhưng vẫn rầm rì, không vui lắm.

"Trước khi tôi quay về, ông hãy chăm sóc cho An Miên thật tốt." Dung Tỉnh lại nói.

An Lạc Tân rút điếu thuốc trong miệng ra, nhìn Dung Tỉnh, vẻ mặt trở nên phức tạp vô cùng, "Chưa đến lượt cậu nói mấy lời này với tôi."

"Ông nhận tiền của tôi." Dung Tỉnh nhấn mạnh lần nữa, "Tôi không trông chờ vào việc ông chăm sóc cậu ấy với thân phận của một người cậu, mà phiền ông nể tình số tiền kia chăm sóc cậu ấy thật tốt."

An Lạc Tân ném đầu thuốc xuống đất, dùng sức giẫm một cái rồi đứng lên, căm tức nhìn Dung Tỉnh, thoạt trông như chuẩn bị nổi giận một trận.

Nhưng một thoáng sau đó, chắc ông ta cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì mà phải tức nên lại ngồi xuống, móc ra một điếu thuốc khác, tiếp tục hút.

"Nếu đã đưa tiền rồi thì cậu cứ yên tâm đi, tôi sẽ không gây khó dễ với tiền đâu." An Lạc Tân nói.

Chẳng bao lâu sau, tàn thuốc bên chân người này lại tăng lên một đống.

Nghiện thuốc lá nặng như vậy sao? Dung Tỉnh cảm thấy hơi kì lạ, cúi đầu trao đổi ánh mắt với An Miên.

Bé An Miên khẽ lắc đầu tỏ vẻ trạng thái của người cậu này quả thực có hơi bất thường. Nhưng quan hệ giữa An Miên và An Lạc Tân tệ vô cùng, cậu cũng không định quan tâm rốt cuộc người cậu này đã gặp phải chuyện gì. Về phần Dung Tỉnh, dù anh hoài nghi sự khác thường của An Lạc Tân có liên quan đến ba mẹ ruột của An Miên nhưng lúc này còn chuyện cấp bách hơn phải làm.

Trước khi Dung Tỉnh chuẩn bị rời khỏi khu nhà cũ kĩ này, anh lại nhận được một cuộc gọi khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!