Nhanh chóng đến trung tâm thành phố, mấy chiếc xe con vẫn theo sát phía sau.
An Miên ghé vào túi Dung Tỉnh nhìn ra ngoài cửa sổ xe, vẻ mặt có phần lo lắng.
Sắc mặt Dung Tỉnh cũng khó coi vô cùng. Một tay anh ôm An Miên, tay kia nhẹ nhàng xoa đầu nhóc con, thấp giọng nói với tài xế phía trước, "Lại đến khu thương mại Thành Đông."
"…Không dừng ở trung tâm thành phố sao?"
"Không dừng."
Tài xế taxi lầm bầm hai câu, hơi nghi hoặc về yêu cầu của Dung Tỉnh nhưng cũng không nói gì thêm, nhanh chóng đánh tay lái, điều khiển xe đổi hướng.
Nhưng mấy chiếc xe phía sau vẫn bám theo, khó mà tách ra được.
Lát sau, tài xế nói, "Cũng gần đến khu thương mại Thành Đông rồi."
"Lại đến Thành Tây."
"Chàng trai cậu làm sao thế?" Tài xế rốt cuộc cũng mất kiên nhẫn, "Rốt cuộc cậu muốn đi đâu?"
Dung Tỉnh vừa đau đầu vừa phải cười cười xin lỗi, tỏ vẻ bản thân chính là muốn đi quanh thành phố hai vòng, phiền tài xế lượn thêm vòng nữa.
"Dù sao thì tiền xe cũng tính theo quãng đường, tôi chẳng chịu thua thiệt gì." Tài xế nhấn mạnh, "Nhưng chàng trai này, giờ đã hơn năm giờ chiều rồi, vốn dĩ hôm nay tôi định ăn tối đúng giờ."
"Nhất định, nhất định rồi, sẽ không mất nhiều thời gian đâu." Dung Tỉnh vừa cười xòa vừa đau đầu.
Thực lòng mà nói thì giờ Dung Tỉnh đúng là không biết nên đi đâu.
Họ đã bị phóng viên theo dõi, chắc chắn không thể quay trở về nhà, anh không mong mẹ mình sẽ bị đám phóng viên này quấy rầy. Nhưng giờ anh chỉ là một học sinh trung học, nếu không có người lớn nào đáng tin đưa theo thì ngay cả khách sạn cũng không ở được.
Đúng lúc đó anh thấy tay mình hơi ngưa ngứa.
Là An Miên đang giơ cánh tay nhỏ của mình lên, viết mấy chữ trong lòng bàn tay Dung Tỉnh.
Dung Tỉnh cúi đầu, vẻ mặt hoang mang, chút sức lực của An Miên thực sự không đủ để anh nhận ra đối phương viết gì.
An Miên kìm nén đến mức mặt hơi đỏ, bất chấp việc có thể bị tài xế phát hiện, hạ giọng nói, "Đến nhà tớ."
"Đến nhà cậu?" Dung Tỉnh nhướng mày, cũng hạ giọng hỏi ngược lại, hiển nhiên là có phần không đồng ý, "Cậu của cậu…"
"Giờ đến nhà tớ dù thế nào cũng tốt hơn về nhà cậu." An Miên nói, "Còn cậu tớ thì… chỉ cần cho ông ấy chút tiền, ông ấy sẽ không gây ra quá nhiều phiền phức đâu."
Dung Tỉnh giật giật khóe miệng. Nghe An Miên nói như vậy khiến anh chợt cảm thấy, thực ra cậu của An Miên cũng không khiến người ta chướng mắt đến thế, ít ra thì thuận mắt hơn Dung Chấn Đức với Chu Dung Hoa nhiều.
Nhưng Dung Tỉnh vẫn thấy không ổn lắm, "Tớ không thể để liên lụy đến cậu được."
"Dung Tỉnh," An Miên nhắc anh, "Phóng viên đã thấy tớ rồi."
Dung Tỉnh chợt thấy tim mình như hẫng mất mấy nhịp, vội lấy điện thoại ra lướt tin trên mạng. Anh nhanh chóng lướt qua mấy lời bàn tán về gia đình mình, quả thực là thấy được vài ảnh chụp mới ra lò. Lúc anh bế An Miên ra khỏi bệnh viện, tất cả đều bị phóng viên chụp được, ngay cả gương mặt An Miên cũng bị chụp một cách rõ ràng.
Các phóng viên đặt cho bộ ảnh này một vài tiêu đề ý vị sâu xa. Vài người vây xem đã bắt đầu chỉ trỏ mấy bức ảnh này, suy đoán phân tích mối quan hệ giữa An Miên và Dung Tỉnh, thậm chí có vài người còn muốn bới ra thông tin của An Miên.
Tay Dung Tỉnh hơi run.
Anh cố giữ vững tay mình nhưng vẫn run không ngừng, "Xin lỗi… thì ra tớ đã liên lụy đến cậu rồi."
"Đừng nói xin lỗi với tớ, Dung Tỉnh." An Miên nhẹ nhàng đặt tay lên ngón tay Dung Tỉnh như thể không để ý đến việc mình bị cuốn vào mà còn an ủi ngược lại đối phương, "Có thể trải qua chuyện này cùng cậu, tớ vui lắm."
Dung Tỉnh cong môi, muốn cười một cái nhưng nụ cười lại méo xệch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!