Chương 45: Đón về

Khoảnh khắc nhận được cuộc gọi của Chu Dung Di, Dung Tỉnh hoang mang vô cùng. Cô em gái cùng cha khác mẹ này sao lại gọi cho anh vào thời điểm này? Phải biết rằng quan hệ giữa bọn họ cũng chẳng đến mức tốt, giờ hai bên gần như đã xé rách da mặt nhau ra rồi, không cần thiết phải sắm vai một nhà hòa thuận nữa.

Trong lúc nhất thời Dung Tỉnh khó có thể tin được cuộc gọi này hữu hảo nhưng cuối cùng vẫn chọn bắt máy.

Đợi đến khi Chu Dung Di vội vã nói xong chuyện kia, sắc mặt Dung Tỉnh lập tức thay đổi, "Chu Dung Hoa muốn đuổi An Miên ra khỏi bệnh viện?"

Cuộc gọi này đúng là nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Mới đầu Dung Tỉnh còn phẫn nộ vì hành động của Chu Dung Hoa, sau đó mới nhận ra rằng cuộc gọi này của Chu Dung Di đúng là có ý tốt thật, đang định nói cảm ơn thì đối phương đã dứt khoát cúp máy.

"Dung Tỉnh, Dung Tỉnh," An Miên mới nghe thấy tên mình, hai chiếc lá nhỏ trên đỉnh đầu run rẩy như cọng ăng

-ten, vội quay đầu lại hỏi, "Xảy ra chuyện gì thế?"

"Xảy ra một vài chuyện ngu ngốc." Dung Tỉnh cất điện thoại đi, tâm trạng phức tạp vô cùng, "Cũng tại tớ… đáng ra tớ nên nghĩ đến sớm hơn."

"Nghĩ đến cái gì cơ?" An Miên nghiêng đầu nhìn anh.

Sau đó An Miên bị Dung Tỉnh dùng hai ngón tay túm lấy, thả vào trong túi áo.

Dung Tỉnh khoác thêm áo rồi chạy ra ngoài, đón một chiếc taxi, vội vã chạy về phía bệnh viện.

"Tên anh trai cùng cha khác mẹ của tớ trước giờ đều có thù tất báo, tâm địa nhỏ nhen vô cùng." Dung Tỉnh thấp giọng nói, bất chấp ánh mắt của người khác, như đang tự lẩm bẩm, "Mà bệnh viện là địa bàn của Dung Chấn Đức, Dung Chấn Đức đã giao cho anh ta quản từ lâu. Nếu tớ cẩn thận hơn chút thì lúc này tớ đã không để cậu ở lại bệnh viện."

Nghĩ tới đâu, hơn phân nửa sự phẫn nộ của Dung Tỉnh với Chu Dung Hoa biến thành tự trách. Chỉ mong là anh có thể tới kịp, mong là Chu Dung Hoa còn chưa kịp làm gì…

An Miên còn an ủi ngược lại anh, "Không sao đâu, không phải chỉ là ném tớ ra khỏi bệnh viện thôi sao? Dù anh ta có ném tớ ra đường thì cậu lại nhặt tớ về là được mà."

Dung Tỉnh bị chọc cười, "Được được được, nhặt cậu về."

Đúng lúc này vừa hay taxi đỗ xịch lại trước cổng bệnh viện. Dung Tỉnh xuống xe, cũng không để ý đến chuyện khác, lập tức chạy tới phòng bệnh của An Miên.

Khi anh chạy tới cửa phòng bệnh, đúng lúc thấy Chu Dung Hoa chỉ đạo một đám người mặc blouse trắng đang vây quanh giường bệnh của An Miên. Bên cạnh giường bệnh đặt một cái cáng cứu thương, mấy y ta đang nâng tay nâng chân An Miên lên, chuẩn bị chuyển người lên cáng.

Có một y tá liếc mắt thấy Dung Tỉnh, lập tức căng thẳng, suýt nữa thì khiến An Miên bị ngã.

Dung Tỉnh vội xông vào, ôm người vào lòng mình. Chu Dung Hoa đang chắn đường anh, bị anh đẩy ra không thương tiếc.

"Ui da," Chu Dung Hoa bị đụng đến nhe răng trợn mắt, đang định chửi ầm lên thì thấy người tới là Dung Tỉnh, gã lại nở nụ cười, "Ồ đây không phải tiểu thiếu gia nhà chúng ta đó sao, sao cậu lại tới đây?"

Dung Tỉnh kệ gã nói chuyện quái gở, lạnh mặt hỏi, "Các người định làm gì thế?"

"Làm gì ấy hả," Chu Dung Hoa ngoài cười nhưng trong không cười nói, "Bạn học này của cậu ở viện đủ lâu rồi đấy, tôi cảm thấy cậu ta hẳn nên xuất viện rồi, chuyện này chẳng lẽ có vấn đề gì sao?"

Dung Tỉnh liếc nhìn các y tá xung quanh một cái.

Các y tá đều lảng tránh ánh mắt ấy, rõ ràng là hơi chột dạ. Bọn họ đểu hiểu Chu Dung Hoa làm như vậy vô lý đến mức nào, nhưng bản thân Chu Dung Hoa lại làm vẻ đúng lý hợp tình như vậy.

Dung Tỉnh lại đưa mắt nhìn Chu Dung Hoa lần nữa, để mình có vẻ bình tĩnh hơn chút, "Dù muốn cho cậu ấy xuất viện thì cũng phải báo người đến đón cậu ấy mới được."

"Báo cho ai đây? Cậu của nó lại mặc kệ." Chu Dung Hoa cười lạnh nói, "Mày thì có lo đấy, nhưng mày là gì của nó? Chẳng lẽ mày trả viện phí cho nó à? Không phải mày chỉ ném nó ở đây rồi để tao với cha tao lo à!"

"Không phải lúc trước cậu ấy muốn đưa tiền viện phí cho anh rồi sao, sao anh không nhận?" Dung Tỉnh hỏi.

Mặt Chu Dung Hoa giật giật hai cái, rõ là bị hỏi cho cứng họng. Dù sao viện phí cũng chỉ là cái cớ, gã chỉ thấy mấy ngày gần đây cuộc sống quá tệ nên muốn tìm người trút giận, giận cá chém thớt lên người An Miên mà thôi.

"Cơ mà anh nói phải, cậu ấy đúng là nên xuất viện rồi." Dung Tỉnh cũng không định tranh luận đúng sai với Chu Dung Hoa, trực tiếp bế ngang người An Miên lên đi ra ngoài, "Vậy nên giờ tôi tới đón cậu ấy xuất viện."

Mấy y tá ở đó vội vã tránh ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!