Chương 44: Truy xét

Dung Tỉnh không ngừng an ủi mẹ của mình, dùng hết vốn liếng cả người cũng chỉ có thể khiến bà dễ chịu hơn chút nhưng mẹ vẫn khóc không ngừng. Suốt cả cuộc đời bà chưa từng trải qua chuyện gì lớn đến thế, giờ hoảng hốt hoang mang vô cùng.

Mãi hơn mười phút sau, cuối cùng mẹ cũng không còn buồn bã sợ hãi đến vậy nữa, một trận mỏi mệt bị đè nén cuối cùng cũng ập tới, khiến bà thiếp đi trong sự an ủi của Dung Tỉnh.

Lúc này Dung Tỉnh mới thở ra một hơi, đắp kín chăn cho mẹ.

Sau đó anh đi lên tầng, trở về phòng của mình.

An Miên đã bám hai tay của mình lên mép túi anh từ lâu, không ngừng ló đầu ra ngoài quan sát, rõ ràng là đã không chờ nổi muốn ra ngoài rồi. Dung Tỉnh túm lấy cậu trong tay, để lên bàn học.

"Dung Tỉnh…" An Miên nắm lấy ngón tay Dung Tỉnh, muốn dùng sức mình an ủi đối phương.

Nhưng cậu cũng hiểu, trong tình huống trước mắt, loại an ủi này thực ra là bất lực nhất.

"Tớ không sao," ngược lại là Dung Tỉnh mỉm cười an ủi An Miên, "Tớ thực sự không sao, cậu không cần phải lo đâu."

Cuộc đối thoại như vậy hôm nay đã diễn ra vô số lần.

An Miên không khỏi sâu sắc cảm thấy rằng bản thân bất lực vô cùng, anh mong mình có thể hỗ trợ Dung Tỉnh biết mấy. Đúng vậy, cậu hiểu cực kì rõ, rằng vào thời điểm này thứ Dung Tỉnh cần tuyệt đối không phải thứ gọi là an ủi mà là sự trợ giúp thiết thực.

Dung Tỉnh ngồi trên ghế, nhanh chóng lấy điện thoại ra lướt web mở lại hot search mình từng xem qua.

So với lúc đầu thì hot search này đã trở nên náo nhiệt hơn nhiều, vô số người tham gia vào, khuấy đảo dư luận đến loạn tùng phèo hết cả lên, gần như hoàn toàn hỗn loạn, ai bị cuốn vào cũng gặp phải sự công kích điên cuồng.

Dung Tỉnh mím môi, vẻ mặt không chút thay đổi, cố gắng giữ vững lý trí và sự bình tĩnh, không ngừng tìm kiếm tin tức hữu dụng giữa sự điên cuồng của quần chúng. Đầu óc anh xoay chuyển liên tục, phân tích hướng dòng thông tin, cố gắng tìm ra rốt cuộc ai là kẻ đứng sau thúc đẩy tất cả những chuyện này.

Nhưng dù anh đã cố giữ bình tĩnh đến thế rồi, dù anh cho rằng mình không còn bị ảnh hưởng bởi ngôn luận điên cuồng kia nữa nhưng khi những từ bén nhọn kia không ngừng lướt qua mắt anh, anh vẫn thấy tim mình thắt lại từng cơn, mỗi hơi hít vào càng lúc càng hấp thụ được ít không khí hơn.

Trong khi Dung Tỉnh cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình thì An Miên cũng ton ton leo lên cây máy tính, mở máy tính đặt trên bàn ra.

Dung Tỉnh ngước lên nhìn nhóc con bé xíu này.

Chỉ thấy An Miên ra sức đẩy con chuột rồi lại dùng hết sức nhảy trên bàn phím, làm chuyện giống như Dung Tỉnh.

"An Miên…"

"Cậu nghỉ ngơi đi, Dung Tỉnh," An Miên nói, "chuyện này tớ cũng làm được, cái này để tớ xem là được, cậu đi nghỉ đi."

Khi nói những lời này, sắc mặt An Miên khó coi vô cùng.

Lúc trước cậu vẫn luôn ở trong túi áo Dung Tỉnh, dù biết đại khái xảy ra chuyện gì nhưng cậu vẫn chưa thực sự đối mặt với cơn sóng dữ này.

Giờ cuối cùng cậu cũng thấy rồi.

Vô số lời lẽ điên cuồng đâm chọc đến mức ngay cả cậu cũng cảm thấy trước mắt mình dần đen lại, sao cậu có thể tùy tiện để Dung Tỉnh gặp tất cả những chuyện này?

"An Miên…" Dung Tỉnh vươn tay chắn trước cơ thể nhỏ xíu của cậu, nhìn dáng vẻ thở hồng hộc của cậu, dịu dàng nói, "An Miên, không sao đâu, tớ làm được mà."

"Cậu cho rằng tớ không thể giúp gì được cho cậu sao?" An Miên hỏi.

"Tớ…" Nhất thời Dung Tỉnh cứng họng.

"Tớ có thể giúp cậu," An Miên gắt gao nhìn màn hình máy tính chăm chăm, không cho mắt mình dời đi dù chỉ một giây, cậu không ngừng phân tích tin tức hữu dụng giữa dòng chảy hỗn loạn trên mạng, "Những lúc này, cậu để tớ san sẻ với cậu một chút thôi, được không?"

Dung Tỉnh nhìn dáng vẻ nghiêm túc này của An Miên, hồi lâu sau, cuối cùng cũng không nhịn nổi mà mỉm cười.

Anh dùng đầu ngón tay khẽ cọ cái đầu nhỏ kia, "Đúng là một nhóc con đáng tin."

An Miên không nhịn nổi mà phồng má.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!