Chương 40: Thẳng thắn thừa nhận

Dưới màn đêm bàng bạc ngoài kia, chẳng biết nhà nào bắn pháo hoa. Ánh sáng hắt vào phòng bệnh qua khung cửa sổ rực rỡ chiếu sáng cả căn phòng.

Mẹ Dung Tỉnh ôm chặt lấy anh, bà như dồn hết sức ghì chặt thiếu niên ấy vào lòng mình, khóc đến lặng cả người.

"Mẹ." Dung Tỉnh khẽ gọi bà, trong lòng vừa thấy áy náy nhưng cũng vừa cảm động.

"Con dọa mẹ sợ chết khiếp," mẹ Dung Tỉnh vừa nức nở vừa vỗ mạnh vào lưng Dung Tỉnh, "Con thực sự làm mẹ sợ chết khiếp mà."

"Không sao rồi mẹ." Dung Tỉnh hạ giọng an ủi, "Con không sao."

"Dung Tỉnh, Dung Tỉnh…" mẹ anh không ngừng nức nở, "Mẹ xin lỗi con, đều tại mẹ không bảo vệ được con."

Dung Tỉnh trầm mặc một lát, không khỏi cười tự giễu, "Không, mẹ, thực ra là do con có lỗi với mẹ."

Mẹ Dung lắc đầu, hiển nhiên là không biết sao con trai mình lại nói vậy.

"Được rồi, mẹ." Dung Tỉnh chợt vỗ nhẹ vào vai bà, tránh ra khỏi vòng tay mẹ.

Anh đành phải tự mình phá võ bầu không khí tràn ngập sự ấm áp này, chỉ vào người đang được mình ôm ở giữa hai người, "Còn ôm nữa là cậu ấy chết ngạt mất."

Nhất thời mẹ Dung Tỉnh hơi sững sờ như không nhớ nổi… tại sao giữa hai mẹ con lại có thêm một người nữa?

Nhưng chỉ trong giây lát, bà lập tức hồi hồn, nhớ lại chuyện xảy ra trước đó, nhớ lại hình ảnh mình nhìn thấy lúc mình đứng ngoài cửa.

Dung Tỉnh nhìn mẹ mình rồi lại nhìn An Miên vẫn đang được mình ôm trong lòng, nhất thời có hơi khó xử, không biết phải giải thích tình huống trước mắt như thế nào.

Giờ phút này, một bé con với hai chiếc lá mầm nhỏ trên đầu đang trốn trong túi áo khoác của An Miên run lẩy bẩy.

"Con… các con…" Mãi đến tận giờ phút này mẹ Dung mới nhớ ra mình nên nói gì đó nhưng vì kinh ngạc quá mức nên qua một hồi lâu vẫn chưa nói được câu nào hoàn chỉnh.

Bà nhìn cảnh tượng trước mắt, hình ảnh không ngừng cuộn lại trong đầu, phát đi phát lại cùng một câu nói.

Trời ơi! Hình như con trai bà là đồng tính luyến ái! Trời đất ơi! Phải làm sao bây giờ!

Nhưng điểm khiến bà chấn động ở cảnh tượng khi nãy không chỉ có thế mà còn một điều khác nữa. Bà không chỉ thấy An Miên hôn Dung Tỉnh, mà còn tận mắt chứng kiến sau khi An Miên hôn Dung Tỉnh thì cậu ngất đi còn con trai bà lại tỉnh dậy.

"Con… các con…" Mẹ Dung lảo đảo, cuối cùng cũng hỏi được câu hoàn chỉnh, "Rốt cuộc là giữa hai đứa xảy ra chuyện gì? Dung Tỉnh, hôm qua con bất tỉnh chẳng lẽ trên thực tế là do thằng bé này sao?"

Điều mẹ quan tâm trước nhất chính là vấn đề này… Dung Tỉnh không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Bé mầm trong túi áo An Miên đã cuộn người thành một quả bóng nhỏ, hai tay ôm đầu không ngừng run lẩy bẩy.

Dung Tỉnh thò tay vào miệng túi.

Tiếc là mẹ đang nhìn chằm chằm nên anh không thể cứ vậy đưa bé An Miên ra ngoài, chỉ đành an ủi cậu bằng cách này.

An Miên vươn đôi tay nhỏ bé ôm lấy đầu ngón tay Dung Tỉnh, cả người lập tức không còn run rẩy đến thế nữa.

"Dung Tỉnh," mẹ Dung không nhịn được mà hỏi, "Thực sự là do đứa nhỏ này sao? Sở dĩ con bất tỉnh không phải tại hai anh em Chu Dung Hoa với Chu Dung Di hại mà là do đứa nhỏ này làm hại?"

"Không phải vậy đâu mẹ." Dung Tỉnh giải thích, "Quả thực là không phải do hai anh em nhà kia hại nhưng An Miên cũng không hại con. Sở dĩ hôm qua con bất tỉnh, tất cả đều là do con tự mình chọn."

An Miên? Hóa ra đứa nhỏ này tên là An Miên à… ánh mắt mẹ Dung nhìn về phía An Miên càng lúc càng phức tạp.

Dường như phải mất một lúc lâu bà mới có thể từ từ hiểu được ý Dung Tỉnh nói, "Do con chọn? Chọn làm sao? Chẳng lẽ con có thể quyết định được lúc nào mình sẽ hôn mê à?"

Dung Tỉnh trầm mặc một lúc.

Đương nhiên là anh biết mình nên nói dối vào lúc này. Anh có thể dễ dàng bịa ra một lời nói dối đầy đủ và dễ tin hơn nhưng sau khi yên lặng hồi lâu, Dung Tỉnh nhìn về phía mẹ mình, khẽ gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!