Tôi không chọc cậu, tôi thực sự không chọc cậu nữa.
Nuôi hamster?
Câu hỏi này khiến Dung Tỉnh không khỏi vui vẻ một hồi, đương nhiên là anh không nghĩ tới việc nuôi hamster rồi, anh chỉ muốn nuôi bạn nhỏ đột nhiên xuất hiện trên bàn của mình mà thôi.
"So với lúc ở trường thì cậu trong dáng vẻ này hoạt bát hơn nhiều nhỉ." Dung Tỉnh nói, "Lúc ở trường, về cơ bản thì cậu chẳng hé nửa lời."
An Miên cảm thấy Dung Tỉnh đang chê mình bây giờ nói nhiều quá, tức khắc lại không vui đứng dậy.
Cậu vội vã muốn giải thích gì đó một chút nhưng lại sợ Dung Tỉnh càng ghét bỏ hơn, rối rắm xoay tới xoay lui trước màn hình.
Cứ xoay lòng vòng được khoảng năm phút thì đột nhiên An Miên cảm thấy chân mình mềm nhũn, cả người lập tức ngã xuống.
Thực ra Dung Tỉnh vẫn luôn lặng lẽ chú ý đến cậu, thấy vậy thì lập tức dừng thao tác trên chuột, hỏi: "Sao thế?"
An Miên lắc đầu, trên mặt lộ vẻ mờ mịt không rõ.
Tình huống của cậu lúc này có hơi lạ, sự mệt mỏi đột nhiên ập tới một cách khó hiểu. Cậu cảm thấy cũng không thể coi là mệt mỏi, cũng chẳng phải đói bụng, mà dường như có hơi… khát?
Nói khát thì cũng không đúng lắm, cậu cũng không muốn uống nước mà chẳng qua cảm giác đơn thuần là thấy thiếu nước, có hơi khô khô.
Cái cảm giác khô ráp này khiến cậu cảm thấy da mình như đang nhăn lại nhưng An Miên sờ sờ tay mình ra dưới tay áo, xúc cảm vẫn bóng loáng mềm mại như cũ, chẳng rõ cảm giác cả người nhăn nhúm ấy từ đâu tới.
Mà Dung Tỉnh vẫn luôn quan sát cậu, càng nhìn kĩ thì sắc mặt anh cũng càng trở nên vi diệu. Hai phiến lá nhỏ bắt mắt trên đỉnh đầu An Miên không biết đã héo từ bao giờ.
Một lúc lâu sau, cuối cùng An Miên cũng hạ quyết tâm xin Dung Tỉnh giúp đỡ.
Cậu hơi chần chờ, sợ bản thân bị từ chối lần nữa nên cậu có hơi rụt rè, gương mặt nho nhỏ cũng vì xấu hổ nên phơn phớt hồng, "Xin, xin lỗi, cậu, cậu có thể cho tớ xin ít nước được không?"
Dung Tỉnh dứt khoát lấy ra một chai nước suối, rót ra nắp một ít rồi đặt trước mặt An Miên.
Nếu là lúc khác thì có lẽ anh còn làm bộ từ chối, trêu ghẹo đối phương một chút nhưng lúc này tình huống của An Miên khiến anh hơi lo.
Cơ mà hình như anh đánh giá chiều cao của An Miên quá cao rồi.
Dù chỉ là chiều cao của nắp chai nước bình thường thôi nhưng An Miên cũng phải nhón chân lên mới với tới mép ngoài cái nắp, cố lắm mới chạm được mặt nước.
"Cậu chờ một lát." Dung Tỉnh cau mày đứng lên, định đi tìm xem có gì đó chứa được nước mà thấp hơn chút không.
Cơ mà cuối cùng thì Dung Tỉnh còn chưa kịp rời chỗ đã nghe "bịch" một cái, nắp chai nước bị An Miên lật úp xuống.
Nước văng tung tóe khắp nơi, An Miên bị dội cho ướt như chuột lột.
Dung Tỉnh nhanh tay lẹ mắt, vội vàng… cứu vớt cái laptop bên cạnh.
An Miên ai oán nhìn anh.
Dung Tỉnh dở khóc dở cười, rút vội mấy tờ giấy ra thấm nước trên bàn, "Đã bảo cậu chờ chút rồi mà."
An Miên cởi đôi giày tí hon của mình ra, giẫm giẫm chân nhỏ của mình lên tờ giấy rồi lại nắm lấy mép tờ giấy bên cạnh, dùng sức lau cả người ướt nhẹp của mình. Cơ mà có lẽ là do lúc này cậu quá nhỏ nên mặt giấy trở nên quá thô ráp so với da của cậu, chỉ mới lau có chút mà da cậu đã hơi đỏ lên rồi.
"Ắt xì!" Kế đó An Miên hắt xì một cái.
Dung Tỉnh thấy vậy, đi lục tủ đầu giường một hồi, lấy một bịch bông gòn, cầm trong tay.
An Miên thấy ngón tay hắn tiến lại gần, nhớ lại hai lần mình bị hắn chọt ngã chổng vó ra bàn, không khỏi lui về phía sau hai bước.
"Đứng ở đó, không được động đậy." Dung Tỉnh bất đắc dĩ nói, "Lần này tôi không chọt cậu nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!