An Miên chớp mắt, quan sát bầu không khí trong lớp, cậu cứ có cảm giác phản ứng của các bạn trong lớp vô cùng kì lạ. Rõ ràng lúc nãy mọi người còn đang vui vẻ nhiệt tình, sao tự nhiên trông như tràn ngập nỗi ưu sầu thế này?
Đương nhiên là An Miên không biết những bông hoa tình yêu của mấy người bạn cùng lớp này vừa chớm nở đã tàn phai nên cậu chỉ nghĩ chắc có lẽ do mình lại làm gì sai nên không khỏi bồn chồn bất an.
Cậu muốn hỏi mọi người một câu xem đã xảy ra chuyện gì nhưng lại không dám qua mà cứ ở đó xoắn xuýt một mình.
Mãi đến khi chuông báo giờ tự học sớm vang lên, mọi người lần lượt qua trở về vị trí của mình.
Một lát sau, thầy Lý chủ nhiệm lớp chắp tay sau lưng bước vào phòng học.
So với lần gặp mặt trước đó thì An Miên có cảm giác như tóc thầy Lý dường như bạc thêm một chút, thoạt trông có vẻ càng tang thương.
Tâm trạng thầy Lý lúc này quả thực tang thương vô cùng.
Mười phút trước phụ huynh Dung Tỉnh mới gọi cho ông xin cho Dung Tỉnh nghỉ phép, cũng tiện báo luôn với ông rằng hôm qua Dung Tỉnh hôn mê, đến nay vẫn chưa tỉnh lại.
Đây đúng là một tin chấn động!
Hai học sinh ưu tú nhất trường là An Miên và Dung Tỉnh đều vắng mặt ở kì thi tháng trước, một đứa thì gặp tai nạn, đứa còn lại thì bỏ thi, kết quả là Tinh Nhất bị Tinh Nhị và Tinh Tam đè bẹp trên mọi mặt trận. Những lúc thế này đúng là không còn mặt mũi nào ra ngoài gặp người ta, một lòng mong chờ có thể chuyển mình ở lần thi kế tiếp.
Dung Tỉnh lại bất chợt xảy ra chuyện như vậy, chủ nhiệm Lý không khỏi buồn bã.
Kết quả, ông vừa ngước lên liếc nhìn cả lớp một lượt xong thì không khỏi sửng sốt.
Thầy Lý nhìn An Miên, hơi dừng lại một lát, dụi mắt rồi không dám chớp mắt nhìn lại lần nữa.
Vẻ mặt An Miên hơi thấp thỏm, cậu không hiểu sao thầy cứ nhìn mình mãi, có phải do cậu bất chợt xuất hiện không nhỉ? Có lẽ hôm nay cậu nên báo với giáo viên một câu trước khi đến trường.
Nhưng chỉ một lát sau, mọi sự kinh ngạc mờ mịt trên mặt thầy Lý biến mất tăm, thay vào đó là niềm vui thầm trong lòng.
"Bạn An Miên, em được xuất viện rồi à?"
An Miên không biết phải nói sao.
Bởi nói đúng ra thì cậu không phải được xuất viện mà là trốn viện.
Nhưng chuyện này hiển nhiên không thể nói với giáo viên. Vậy nên An Miên chỉ thoáng đứng lên nói với thầy: "Thầy Lý, hôm nay em đến làm thủ tục bảo lưu."
Thủ tục bảo lưu? Bốn chữ này phút chốc khiến vẻ mặt của thầy chuyển từ vui mừng sang buồn bã, "À… thủ tục bảo lưu, ờm… bạn An Miên này, cơ thể em vẫn chưa hoàn toàn bình phục à?"
An Miên hơi thấp thỏm, khẽ gật đầu.
Chủ nhiệm lớp thở dài một hơi, chỉ đành giơ tay cho các bạn học khác tự chuẩn bị bài trước rồi dẫn An Miên ra khỏi lớp, đến phòng giáo vụ.
An Miên nộp giấy tờ đã chuẩn bị từ tối qua, nhận lại đơn xin bảo lưu.
Cậu nghiêm túc điền tờ đơn một cách cẩn thận rồi gửi lại cho phòng giáo vụ. Sau đó cậu chỉ cần chờ nhà trường phê chuẩn là coi như hoàn thiện thủ tục xin bảo lưu kết quả.
Thầy Lý chủ nhiệm lớp trơ mắt nhìn thủ tục từng bước từng bước hoàn thiện, sắc mặt cũng càng lúc càng bi thương, cuối cùng trông như chết cha chết mẹ đến nơi.
Nếu có thể, ông thực sự muốn ngăn An Miên lại.
Mãi đến lúc này ông mới nhận ra tầm quan trọng của một học sinh xuất sắc như vậy… nhưng sức khỏe của học sinh bao giờ cũng là ưu tiên hàng đầu, dù có thế nào đi chăng nữa thì thầy Lý cũng không thể ngăn An Miên làm thủ tục bảo lưu, chỉ có thể càng nghĩ càng đau lòng.
Ông dẫn An Miên ra khỏi phòng giáo vụ, dọc đường đi luôn trầm mặc.
An Miên lặng lẽ đi bên cạnh người thầy chủ nhiệm này, dù không bi thương như ông nhưng quả thực trong lòng vẫn thấy không nỡ.
Khi hai người trở lại cửa phòng học thì giờ tự học buổi sáng vừa kết thúc, đúng lúc đến giờ giải lao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!