So với nhà Dung Tỉnh thì nhà An Miên cách Tr**ng X* hơn chút, thời gian đến trường ước chừng mất khoảng bốn mươi phút.
Lúc đến gần cổng trường, Dung Tỉnh hạ giọng hỏi An Miên, "An Miên, nay cậu định làm gì?"
"Lên lớp." An Miên thản nhiên nói.
"Trừ lên lớp học ra." Dung Tỉnh cười.
An Miên yên lặng hồi lâu như đang suy tư điều gì.
Dung Tỉnh không khỏi lại thở dài, "Lúc trước đã nói rồi đó, nhà trường giục cậu nộp đơn xin bảo lưu. Giờ cậu bình phục rồi thì cũng không cần thiết phải bảo lưu nữa."
"Sao lại không cần?"
"Vì cậu đã bình phục rồi chứ sao, có thể thường xuyên đến lớp."
An Miên trầm mặc một hồi.
Khi An Miên cất tiếng lần nữa, trong giọng nói cậu tràn ngập sự kiên định, "Không, thủ tục bảo lưu vẫn phải làm. Cái thủ tục bảo lưu này, nhất định tớ phải hoàn thiện."
Dung Tỉnh hơi bất ngờ, "Tại sao?"
"Dung Tỉnh," An Miên hỏi anh, "Cậu thực sự tính cứ như thế này mãi sao?"
"Sao có thể như thế này được mãi?" Dung Tỉnh lắc đầu, khẽ nhéo lá nhỏ trên đầu, "Chuyện này chỉ là tạm thời. Đến lúc mấy cái lá này được nuôi dưỡng đủ tươi tốt, hẳn là tôi có thể quay trở lại cơ thể của mình. Chuyện này cũng giống việc cậu chờ đợi lúc trước mà, không phải sao?"
"Nhưng như vậy không biết phải mất bao lâu." An Miên nói, "Tớ quyết định rồi, Dung Tỉnh."
Dung Tỉnh ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn cậu: "Cậu quyết cái gì cơ?"
"Dung Tỉnh, thực ra thì lúc trước cậu từng nói cậu bằng lòng vì tớ mà đưa ra lựa chọn này, bằng lòng chạy về phía tớ, tớ rất vui, thực sự rất rất vui." An Miên chậm rãi nói nhưng kiên quyết, "Nhưng Dung Tỉnh à, tớ thực sự không thể thoải mái an lòng để cậu gánh vác tất cả chuyện này. Dù cậu trốn tránh cũng được, cậu không muốn trốn chạy cũng được, tớ quyết định rồi, tớ phải nghĩ cách đưa cậu quay trở về."
Dung Tỉnh hơi hé miệng nhưng phút chốc lại nói không nên lời.
"Hôm nay tớ đến lớp, tớ cũng sẽ tìm thầy để làm thủ tục bảo lưu." An Miên nói, "Sau đó tớ sẽ đến nhà cậu, hoặc bệnh viện, chắc có lẽ người nhà cậu đã đưa cậu đến bệnh viện rồi. Tớ sẽ nghĩ ra cách, nhất định tớ phải tìm được cách đưa cậu quay trở về."
Dung Tỉnh không nhìn được khẽ mỉm cười, cảm xúc trong lòng lẫn lộn rối bời.
Anh còn có thể nói gì nữa đây? Hình như anh càng thích An Miên nhiều hơn rồi.
"Dung Tỉnh…" An Miên lần nữa cất lời nhưng lại chợt khựng lại. Lúc này cậu cách cổng trường rất gần, các bạn ở ngay xung quanh, thậm chí còn có người bắt đầu chỉ chỉ chỏ chỏ về phía An Miên vừa "nói chuyện một mình".
An Miên không sợ bị chỉ trỏ nhưng trong số những người đi ngang qua có cả bạn cùng lớp của cậu nên cậu cảm thấy bản thân vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Nhưng trên thực tế thì nhưng bạn học chỉ về phía An Miên kia, hầu hết đều là những bạn chưa nhận ra An Miên.
Phàm là những người nhận ra An Miên, lúc này đều đã sợ ngây người.
"Ôi trời đất ơi, tôi không nhìn nhầm đấy chứ, đó, đó là, là vị thần tối cao sao? Có phải tôi còn đang mơ không?"
"Không không, cậu không mơ đâu, tui cũng thấy mà, thực sự là vị thần tối cao á."
"Hôm kia cậu ấy mới tỉnh lại một lát đã ngất, giờ đến trường được rồi à?"
"Nói đi cũng phải nói lại, mấy bồ có biết gì chưa, hình như hôm qua Dung Tỉnh tự dưng ngất xỉu, giờ vẫn chưa tỉnh."
"Gì cơ?"
"Bồ nói thật à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!