Chương 36: Cuộc phiêu lưu của Dung Tỉnh

Khả năng hành động của Dung Tỉnh rõ ràng tốt hơn An Miên nhiều.

Lúc An Miên còn nhỏ xíu như này, về cơ bản là chỉ quanh quẩn trên mặt bàn, thỉnh thoảng băng qua cây cầu Dung Tỉnh dựng để đi đến bên bệ cửa sổ. Lúc này Dung Tỉnh cũng nhỏ như vậy nhưng lại có thể tự do leo lên leo xuống, chạy nhảy khắp phòng.

Cũng không còn cách nào khác, vốn dĩ thần kinh vận động của Dung Tỉnh tốt hơn An Miên nhiều.

Nhưng phòng ngủ của một người bình thường đối với kích thước cơ thể anh lúc này mà nói vẫn quá mức rộng lớn.

Dung Tỉnh chỉ mới vừa trượt xuống khỏi ga trải giường, đi đến trước cửa phòng An Miên đã cảm thấy như vừa chạy nghìn mét, anh mệt mỏi th* d*c.

Một lúc sau, Dung Tỉnh mới chui từ dưới cửa phòng An Miên ra ngoài.

Khung cửa bị nứt ở cửa lớn được người ta dùng thanh gỗ đóng đinh lên, miễn cưỡng chống được cửa, tránh bị gió thổi bật ra.

Dung Tỉnh trong phòng khách tính toán hướng thăm dò, cuối cùng quyết định đến phòng cậu của An Miên xem thử.

Vốn dĩ anh cho rằng ông cậu này chỉ là một lão khốn nạn bình thường nhưng sau tất cả những gì xảy ra hôm nay, anh lại thấy người này có hơi đáng nghi.

Một lúc sau, Dung Tỉnh lẻn vào phòng An Lạc Tân qua khe cửa phòng mới của gã.

Mùi rượu trong phòng vẫn chưa tản hết, xông cho Dung Tỉnh suýt nữa thì ngã ngửa. Anh che mũi miệng mình lại, cau mày quan sát cách bài trí của căn phòng này.

Một bên phòng kê giường của An Lạc Tân, lúc này gã đang dang tay nằm ngửa trên đó, hiển nhiên là không nghĩ tới sẽ có người lẻn vào lúc này. Bên cạnh giường là một dãy tủ, một bên là tủ quần áo, bên còn lại là tủ đựng đồ. Tầng trên cùng của tủ đựng đồ là cửa con thoi bằng kính, có thể thấy đồ để bên trong.

Trừ những thứ này ra thì trong phòng cũng chỉ toàn các loại chai rượu ngổn ngang, cùng với rác rưởi, túi đồ ăn vặt, đồ ăn thừa, rác, quần áo bẩn, tất chưa giặt vứt mỗi bên một cái, rồi vẫn là rác…

Dung Tỉnh nhìn đống rác tán loạn khắp phòng, quả thực sắp điên đến nơi.

Nhưng vì để mau chóng làm rõ bí mật của chiếc lá nhỏ, anh chỉ có thể bịt mũi nín thở, đi về phía tủ đồ với tâm thái thấy chết không sờn.

Đi được nửa đường, thậm chí có một con côn trùng chạy qua ngay trước mặt, khiến Dung Tỉnh sợ đến mức suýt nữa thì tắt thở. May mà loại côn trùng ấy thị lực không tốt, không phát hiện nhân loại bé xíu kia, quẹo một cái qua ngã rẽ bên cạnh.

Dung Tỉnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại hít một hơi toàn mùi rượu trong phòng, vội nín thở lần nữa.

Sau khi trải qua một hồi gian nan khó tả, cuối cùng Dung Tỉnh cũng tới dưới chân chiếc tủ chứa đồ.

Anh ra sức leo dọc mép tủ bằng những vết gồ ghề nhỏ.

Cơ mà, dẫu cho trải qua nhiều gian nan đến thế Dung Tỉnh cũng không thấy bất kỳ thứ gì đáng giá trên tầng cao nhất của tủ đồ. Sau tấm cửa kính chỉ là những món đồ trang trí bình thường, hầu hết đều khá rẻ tiền, chẳng qua chỉ là một đống đồ có thể dễ dàng mua được với mấy chục tệ.

Dung Tỉnh thở dài, cũng không mấy thất vọng, anh nhanh chóng dời sự chú ý xuống ngăn tủ dưới.

Nếu trong căn phòng này thực sự có gì đáng chú ý thì hẳn nó phải ở nơi này.

Khác với cửa kính ở ngăn trên, ngăn dưới là hai cánh cửa gỗ có khóa. Nhưng loại khóa này không thể làm khó Dung Tỉnh, bởi quanh cửa gỗ luôn có khe hở, với kích thước của anh lúc này thì việc chui vào dễ như trở bàn tay.

Vấn đề ở chỗ, sau khi chui vào rồi, bên trong tối thui như thế chẳng thể thấy được gì cả.

Dung Tỉnh nhắm mắt lại, thích ứng khoảng năm phút anh mới có thể thấy một vài đường nét mờ ảo nhờ ánh sáng yếu ớt len qua khe tủ.

Lúc này đã cách lúc Dung Tỉnh trượt xuống khỏi giường An Miên hơn một tiếng đồng hồ. Nói cách khác thì sắp đến năm giờ rồi.

May mà nỗ lực của Dung Tỉnh cũng không phải hoàn toàn vô ích, giờ phút này cuối cùng anh cũng thu hoạch được chút gì đó.

Thông qua ánh sáng lờ mờ ngoài khe tủ, anh dễ dàng thấy được một tấm ảnh. Tấm ảnh ấy đặt ở trên cùng, ngay gần khe tủ.

Nếu Dung Tỉnh đoán không sai thì có lẽ An Lạc Tân trực tiếp nhét tấm ảnh này vào bằng khe tủ chứ không hề mở cánh cửa tủ ra.

Đây hẳn là tấm ảnh rơi ra khỏi túi An Lạc Tân mà An Miên từng nhắc tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!