Sau khi nghe được yêu cầu của Dung Tỉnh, phút chốc An Miên lặng thinh chẳng có phản ứng gì.
Không, cậu không cố ý lơ nhu cầu của Dung Tỉnh đi nhưng cậu thực sự không biết nên phản ứng như thế nào.
"An Miên, đi tắm!" Dung Tỉnh trên tủ đầu giường đã gấp đến nỗi đi đi lại lại trên tủ đầu giường, thỉnh thoảng còn bất giác gãi người, "Đi tắm, An Miên!"
"Được rồi được rồi được rồi, đi tắm." Mồ hôi đẫm trán An Miên, chỉ đành thuận theo.
Còn về chuyện tắm như thế nào. An Miên lấy đĩa gia vị nhỏ lấy từ nhà Dung Tỉnh ra, vẻ mặt phức tạp.
Lúc lấy đĩa gia vị nhỏ màu xanh này theo, chẳng qua là vì An Miên thấy nếu để lên trên ít bông gòn thì sẽ thành một cái giường không tệ.
Nhưng lúc này… quả thực nó là một cái bồn tắm hoàn hảo.
An Miên đặt cái bồn tắm, à không, cái đĩa gia vị nhỏ lên tủ đầu giường, ngay cạnh chỗ Dung Tỉnh.
Sau đó cậu ra khỏi phòng, vào bếp tìm ấm đun nước định đun một ít nước nóng.
Cũng trong khoảng thời gian ấy, cậu An Miên vẫn đang điên cuồng nốc rượu ở một căn phòng khác, lâu lâu còn ợ thành tiếng hai cái liền, lắm lúc thì chẳng hiểu sao lại cười to mấy tiếng, khiến người khác phát hoảng.
Nhưng An Miên làm như không nghe thấy gì, cậu chẳng thèm phản ứng lại, chỉ nóng lòng chăm chú chờ nước sôi.
May mà hiệu suất của ấm đun nước hiện nay khá cao.
Ước chừng chỉ vài phút sau đó, An Miên đã bước vào phòng với cốc nước ấm trên tay.
Dung Tỉnh nóng lòng chờ đợi, nhìn cậu chăm chăm.
Cuối cùng nước ấm sạch sẽ cũng được rót vào đĩa gia vị nhỏ một cách cẩn thận, An Miên còn tỉ mỉ dùng đầu ngón tay kiểm tra lại nhiệt độ nước một lần nữa. Còn Dung Tỉnh đã chịu không nổi nữa, gấp rút cởi cúc áo.
Nhưng vừa cởi được hai cái cúc thì Dung Tỉnh chợt khựng lại.
Anh ngước đầu nhỏ của mình lên nhìn An Miên.
An Miên khẽ chớp đôi mắt to tròn, chạm mắt với Dung Tỉnh.
"An Miên," Dung Tỉnh không thể không nhắc, "Tôi chuẩn bị tắm."
"Thì cậu cứ tắm đi." An Miên cố ý tỏ vẻ vô tội.
"Không phải, tôi muốn tắm," Dung Tỉnh hơi nâng khóe môi, "vậy thì có phải vậy nên tránh đi một lát, đừng nhìn tôi mãi như thế được không?"
Thật ra thì An Miên cũng cảm thấy mình hẳn là nên tránh đi một chút, tình huống trước mắt như thế này khiến người ta khá xấu hổ.
Nhưng An Miên lại nghĩ đến chuyện mình từng trải qua, quỷ nhỏ trong tâm hồn bỗng chốc rục rịch muốn thoát ra, "Dung Tỉnh, nhớ lại lúc trước cậu muốn tớ đi tắm, tớ muốn cậu tránh đi, cậu đã làm gì?"
"…" Dung Tỉnh chột dạ liếc nhìn nơi khác.
Thế nào là nhân quả báo ứng ấy hả? Đây chính là nhân quả báo ứng.
An Miên dùng hai ngón tay nhấc Dung Tỉnh lên, Dung Tỉnh chỉ có thể cam chịu nhắm hai mắt lại. An Miên thả cả người cả quần áo Dung Tỉnh vào nước.
"Có nhất thiết phải vậy không? Cậu có nhất thiết phải làm như vậy không?" Dung Tỉnh bò dậy từ đáy nước, bất đắc dĩ nhìn bộ đồ ướt sũng của mình, "Không phải sau đó tôi không nhìn cậu nữa à? Cậu vừa khóc là tôi đã theo ý cậu rồi."
"Giờ cậu cũng có thể khóc." An Miên nói nghiêm túc.
Dung Tỉnh không khỏi bật cười, đúng là anh khóc không nổi.
"An Miên, cậu thù dai đến vậy sao?" Dung Tỉnh dựa vào mép đĩa gia vị nhỏ, tao nhã mỉm cười, "Chuyện có chút xíu mà sao cậu ghim tới tận giờ thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!