Chương 32: Bé Dung Tỉnh

Trước khi mở cửa phòng, vẻ mặt mẹ Dung Tỉnh chán chường vô cùng.

Cả người bà toát vẻ bất lực, khóe mắt cũng đỏ bừng lên. Chỉ vì cố giữ thể diện của mình nên bà mới không rơi nước mắt trước mặt Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan.

Song, khoảnh khắc mở cửa ra đó hoàn toàn ngoài sức tưởng tượng của bà.

Chu Dung Hoa ấn Dung Tỉnh lên giá sách, dùng hai tay túm cổ áo Dung Tỉnh.

Dung Tinth nhắm nghiền hai mắt, nghiêng người sang một bên, hiển nhiên là đã bất tỉnh.

Chu Dung Hoa dể ý đến tầm mắt của bà, vội buông tay.

Dung Tỉnh ngã thẳng xuống đất, phát ra tiếng động không nhỏ.

Khung cảnh nhất thời rơi vào tĩnh lặng, đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Đến khi bà hét lên một tiếng chói tai, gọi to tên Dung Tỉnh, xông vào trong phòng sách.

"Dung Tỉnh! Dung Tỉnh!" Bà đỡ Dung Tỉnh từ dưới mặt đất lên, trầm tư thấp giọng gọi, hai tay vẫn vỗ nhẹ mặt Dung Tỉnh.

Nhưng đôi mắt Dung Tỉnh vẫn nhắm chặt như cũ, không hề tỉnh lại.

"Bà bình tĩnh đi." Cuối cùng Dung Chấn Đức cũng phản ứng lại được, cố gắng ổn định tình hình, muốn tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra trước.

Nhưng bà lại ngẩng lên, đôi mắt đỏ thẫm đến đáng sợ.

Không còn là màu đỏ mềm yếu tủi thân như trước đó mà là màu đỏ ngầu của sự giận dữ, đỏ như sắp phát điên phát cuồng.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Bà liếc quanh phòng sách, nhìn về phía Chu Dung Hoa và Chu Dung Di cùng ở trong phòng với Dung Tỉnh từ trước, "Chúng mày rốt cuộc đã LÀM GÌ DUNG TỈNH!"

Ngay cả Dung Chấn Đức và Chu Úy Lan cũng đưa ánh mắt nghi hoặc về phía Chu Dung Hoa, Chu Dung Di.

Chu Dung Hoa, Chu Dung Di bị nhìn chằm chằm, mồ hôi cũng đẫm trán.

Hai anh em không khỏi thầm hét trong lòng: Bọn này cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì lắm!

Chẳng qua chỉ là túm cổ áo uy h**p đôi câu, sao Dung Tỉnh lại lập tức hôn mê luôn rồi? Bọn họ thực sự vô tội!

Lúc này, An Miên vừa tỉnh lại trong phòng bệnh cũng ngơ ngơ ngác ngác, bối rối không kém.

Cậu nhìn lại đôi tay mình, từ lòng bàn tay đến mu bàn tay, rồi lại tự nhéo má mình. Cậu buộc phải xác nhận lại xem mình có thực sự bất chợt khôi phục, thật sự trở lại cơ thể vốn có của mình hay không.

Sau đó An Miên lại nhìn đồng hồ trong phòng bệnh.

Hai lần khôi phục trước đó, thời gian lâu nhất không quá mười phút.

Nhưng lần này, qua năm phút, qua mười phút… đã qua khoảng thời gian dài nhất trước đây ghi lại mà An Miên không hề có cảm giác mình sắp nhỏ lại.

Nói cách khác, lần khôi phục này rất có thể sẽ ổn định.

Nhưng rốt cuộc sao chuyện này lại xảy ra?

Sao cậu bất chợt khôi phục lại? Sao đột nhiên lại ổn định? Dung Tỉnh bên kia thế nào rồi?

An Miên nhắm mắt lại, chọn giữa đống phỏng đoán một điều táo bạo nhất.

Dù táo bạo nhất nhưng cũng là hợp lý nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!