Chương 31: Thay thế

Xúc cảm mềm mại trên môi tan biến ngay sau cái chạm đầu tiên, trái tim anh đập loạn trong lồng ngực, Dung Tỉnh nhanh chóng lùi lại như thể vừa làm ra chuyện gì đó mờ ám lắm, khiến anh hoảng hốt đến tột cùng.

Mà đúng là mờ ám thật… may mà khóa cửa từ trước đó rồi.

Phải mất một lúc lâu Dung Tỉnh mới ổn định lại nhịp thở của mình. Đến khi trái tim ngưng loạn nhịp, anh mới ngẩng lên, cẩn thận nhìn về phía An Miên trên giường bệnh.

Trong giây phút ấy, anh thực sự sợ An Miên sẽ tỉnh lại.

May mà đôi mắt An Miên vẫn nhắm chặt như cũ.

Dung Tỉnh chầm chậm thở phào một hơi, giờ mới phát hiện ra bản thân mới nãy căng thẳng đến mức gần như quên cả thở.

Nhưng một phút sau đó, Dung Tỉnh lại sầu não. Nếu cách này không thể đánh thức An Miên, vậy phải làm sao An Miên mới tỉnh lại được?

Dung Tỉnh vừa suy nghĩ về vấn đề khó nhằn ấy vừa cúi người, ghé lại gần người đang nằm trên giường bệnh.

Anh khẽ chạm môi An Miên một cái, rồi lại một cái nữa.

Cảm giác này thực sự khiến con người ta đê mê. Anh vừa mắng bản thân bỉ ổi, mắng chính mình lợi dụng lúc người ta gặp khó, toàn làm chuyện tiểu nhân, nhưng vừa không kiềm chế được bản thân mình, chỉ muốn tận hưởng mùi vị mà chỉ riêng An Miên mới có.

Cơ mà lần nào anh cũng chỉ dám nếm thử vậy thôi.

Mãi nửa phút sau Dung Tỉnh mới dám dừng lại lâu hơn đôi chút, khẽ cọ xát môi An Miên.

Tay anh dần vòng qua vai An Miên, dùng sức giữ chặt. Anh vừa thở dài thỏa mãn, nhưng cũng vừa cảm thấy chưa đủ thỏa mãn, khát vọng sâu trong nội tâm lại không nhịn được càng lúc càng nhen nhóm mạnh mẽ. Anh muốn đến gần người này hơn nữa, muốn thân mật hơn, còn muốn…

Trong khoảnh khắc ấy, một quả cầu sáng dần xuất hiện trong đầu Dung Tỉnh. Ánh sáng ấy có màu xanh ngọc nhàn nhạt, nom giống như mấy phiến lá nhỏ xanh biếc ươn ướt. Nhưng lúc này tâm tư Dung Tỉnh toàn là An Miên nên hoàn toàn không để ý đến.

Mãi đến khi Dung Tỉnh có cảm giác môi An Miên như đang mấp máy.

Lần này cũng khiến Dung Tỉnh khá hoảng.

Anh ngẩng lên thì An Miên đã mở mắt từ khi nào, đang nhìn anh với vẻ khó hiểu.

Dung Tỉnh sững người trong giây lát.

An Miên chớp mắt một cái, mềm mụp gọi anh một tiếng, "Dung Tỉnh…"

Dung Tỉnh chợt phản ứng lại, tim như ngừng đập đến nơi. Anh sợ tới nỗi lui lại một bước dài, va vào chiếc bàn cạnh giường ngủ đến nỗi suýt nữa thì ngã nhào.

Lúc này Dung Tỉnh mới phát hiện trong đầu mình như có mấy chiếc lá nhỏ được ánh sáng xanh bao quanh.

Mấy phiến lá nhỏ ấy còn đang run run, trông vui vẻ lắm.

An Miên chưa từng thấy dáng vẻ Dung Tỉnh kỳ lạ như thế bao giờ, nhất thời cũng hơi sững sờ. Cậu từ từ ngồi dậy khỏi giường bệnh, nhìn quanh rồi vô thức dùng ngón tay lau môi. Rõ ràng mới nãy cậu vẫn đang làm việc trước máy tính. Sao mà mới chớp mắt một cái, trong đầu lóe lên ánh sáng xanh, lại bất ngờ đến phòng bệnh này, tỉnh dậy?

Mà vào lúc cậu tỉnh lại, nếu cảm giác của cậu là đúng thì… Dung Tỉnh lúc đó… đang, đang…

An Miên bất giác dùng ngón tay lau môi, hai má dần đỏ lên, "Dung Tỉnh, xảy ra chuyện gì vậy?"

Dung Tỉnh rời sự chú ý của mình ra khỏi những chiếc lá nhỏ tự dưng mọc thêm trên đầu, lần nữa dời tầm mắt đến bên người An Miên nhưng phút chốc lại nói không lên lời.

Hai người cứ mặt đối mặt với nhau như thế, rồi cùng đỏ mặt nhìn nhau yên lặng.

Không khí trong phòng có thể nói là vừa nóng lên nhưng cũng vừa xấu hổ.

Đến khi An Miên không nhịn được mà hỏi, "Dung Tỉnh, mới vừa nãy có phải cậu đang hôn…"

Khi hỏi câu này, An Miên chợt thấy căng thẳng. Nhưng sau khi quay lại cơ thể mình thì dường như da mặt không mỏng như trước nữa. Khi là bé mầm có hai phiến lá trên đầu, có lẽ là do da quá mỏng nên cậu mới dễ ngại đỏ cả người như thế. Giờ phút này, vậy mà sắc mặt cậu hơi hồng chút thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!