An Miên nhìn chằm chằm khung ảnh đại diện chợt xám xịt trong danh sách liên hệ, thử nói thêm mấy câu xem sao.
Cơ mà Đổng Văn Lương quyết tâm giả chết, hoàn toàn làm lơ cậu.
Cuối cùng An Miên cũng đành bỏ cuộc. Cậu bước ra khỏi khu vực phím chữ, ngồi bên mép bàn phím.
Nhưng An Miên vẫn không ngừng nghĩ đến lời đối phương nói.
"Chẳng lẽ cậu cũng muốn bảo tôi đừng nói với bạn học của cậu hả?"
Câu này ý là sao? Có vẻ như ai đó đã dùng thân phận bạn học của An Miên và từng hỏi câu hỏi tương tự, hơn nữa còn đặc biệt dặn dò Đổng Văn Lương đừng nói cho ai khác.
An Miên nghĩ tới đây, không khỏi dùng tay che kín mặt.
Rốt cuộc là ai sẽ làm như vậy? Còn phải nghi ngờ gì nữa, làm gì có ai ngoài Dung Tỉnh đây.
Dung Tỉnh đã hỏi Đổng Văn Lương trước cậu rất lâu. Trong khi cậu vẫn đang vui vẻ vì Dung Tỉnh không biết mấy phiến lá con được tình yêu lấy lòng thì Dung Tỉnh đã biết từ trước rồi.
Vậy… có phải Dung Tỉnh đã biết lý do hôm qua bản thân có thể thuận lợi quay trở về cơ thể của mình là thích cậu ấy rồi không?
An Miên nghĩ tới đó, má càng lúc càng đỏ. Cậu dùng tay xoa mặt mình, cảm nhận nhiệt độ nóng rực truyền vào lòng bàn tay mình.
Một bên cậu thấy thẹn thùng lắm nhưng bên kia cậu lại thấy sợ hãi vô cùng.
Ngộ nhỡ Dung Tỉnh vì điều ấy mà ghét cậu thì phải làm sao?
"Dung Tỉnh…" An Miên khẽ gọi, giọng cậu trầm thấp run rẩy tựa như hơi nghẹn ngào.
…
Cùng lúc đó, Dung Tỉnh và mẹ đã lên xe do Dung Chấn Đức phái tới, đi thẳng đến một biệt thự ở ngoại thành.
Bữa tiệc đang diễn ra, mọi người trong sảnh biệt thự đều nâng ly cạn ly, náo nhiệt vô cùng.
Dung Tỉnh cùng mẹ đứng bên người Dung Chấn Đức, mỉm cười giao lưu với mọi người trong hội trường, thoạt trông chẳng khác gia đình bình thường chút nào.
Nhưng nụ cười trên gương mặt mẹ Dung Tỉnh lại cứng đơ, khác hẳn dáng vẻ vui mừng trước khi ra khỏi cửa. Bà hơi nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Hết thảy đều do thanh niên được Dung Chấn Đức đưa theo bên mình kia
- Chu Dung Hoa.
Điều này hoàn toàn trái ngược với những gì bà nghĩ lúc trước. Trong những sự kiện tương tự từng diễn ra, Dung Chấn Đức chưa bao giờ đưa theo hai đứa con riêng với Chu Úy Lan, vậy mà lần này lại đưa Chu Dung Hoa đi cùng.
Đương nhiên thì lần này Chu Dung Hoa không dùng thân phận con trai để đi cùng Dung Chấn Đức mà chỉ đi chung với tư cách là một hậu bối được Dung Chấn Đức coi trọng. Dù mọi người trong giới đều hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng lịch sự ngoài mặt vẫn phải giữ.
Sau khi bữa tiệc bắt đầu, Dung Chấn Đức dẫn Chu Dung Hoa đi chào hỏi các đối tác làm ăn để giúp gã mở rộng mạng lưới giao thiệp.
Mẹ cũng nhắm mắt làm ngơ, quay đi nói chuyện ríu rít với hội chị em.
Dung Tỉnh đứng sang một bên, ăn món ngọt mình ưng ý, chẳng thèm để tâm những gì xảy ra trước mắt.
"Dung Tỉnh," mẹ chợt rời khỏi nhóm các phu nhân chị em đang nói chuyện bước qua đẩy vai Dung Tỉnh, khẽ giọng nói, "Con nhìn bên kia xem."
Dung Tỉnh ngước mắt nhìn về hướng mẹ chỉ, hóa ra là con gái của chủ bữa tiệc đã xuất hiện.
Cô gái kia tên La Niệm Tử, lớn hơn Dung Tỉnh hai tuổi, đang học năm nhất đại học, dung mạo hay dáng người đều đẹp vô cùng, tràn ngập hơi thở thanh xuân tươi đẹp. Quan trọng hơn cả, cô là con gái độc nhất của nhà họ La.
La Niệm Tử vừa xuất hiện, một đám thanh niên chạc tuổi đều vây lại xung quanh cô. Người tiên phong trong số đó không ai khác chính là người anh cùng cha khác mẹ của Dung Tỉnh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!