Cậu yêu đương rồi à?
Mấy chữ này như sét đánh thẳng vào đầu Dung Tỉnh, khiến anh choáng váng, quyển vở vừa nhận được cũng rơi thẳng xuống đất cái "bộp".
Lớp trưởng nhìn anh với ánh mắt càng thêm lo âu.
Động tĩnh lớn như vậy, đương nhiên thu hút sự chú ý của các bạn khác.
Lớp trưởng mặt đầy lo lắng hỏi, "Dung thiếu, không phải chứ, cậu thực sự yêu đương rồi? Đối phương lại còn là bạn cùng lớp ta?"
Loạt xoạt loạt xoạt, các bạn học lập tức vểnh tai lên hóng.
"Không phải, đừng nói bậy, tôi không hề." Cuối cùng Dung Tỉnh cũng thuận lợi nhặt quyển vở lên, cảm thấy lồng ngực như nóng bừng bừng.
Sau khi giải thích ngắn gọn xong anh vội vã xoay người, quay lại chỗ ngồi của mình, né tránh ánh mắt nghiên cứu tìm tòi của các bạn.
Mọi người xì xào bàn tán sau lưng một hồi, sau đó một cô bạn xinh xắn được cử ra. Cô bạn bước tới nói, "Dung thiếu, tớ nghe nói cậu…"
Dung Tỉnh ngước lên lạnh nhạt nhìn cô.
Cô bạn xinh xắn kia lập tức cảm thấy gió lạnh phả thẳng vào mặt, nhanh chóng ngậm cái miệng chuẩn bị tám chuyện của mình lại.
Dung Tỉnh thu ánh mắt lại, bắt đầu nghiêm túc chép bài.
Nhưng nhóm lớp trên điện thoại đã trở nên náo nhiệt.
"Uhu, nãy Dung thiếu nhìn tôi đáng sợ quá, tôi chưa thấy cậu ấy tức giận như vậy bao giờ, tôi sợ đến mức không nói được lời nào luôn. Rốt cuộc tình hình sao rồi, chẳng lẽ lớp trưởng đoán trúng rồi à?"
"Không biết nữa, đừng hỏi tui, tui chỉ là một lớp trưởng bé nhỏ chăm chỉ thui… dù tui thấy dạo này Dung thiếu đáng nghi thật…"
"Tôi cũng thấy gần đây Dung thiếu đáng nghi thật, có khi yêu thật đấy! Nhưng trong lớp có ai vinh dự được đến vậy nhỉ? Chẳng nhẽ là hoa khôi Tiểu Hồ Điệp lớp mình?"
"Trí nhớ của cậu có vấn đề đúng không, người vừa bị Dung thiếu trừng chạy mất chính là Tiểu Hồ Điệp đấy."
"So với Tiểu Hồ Điệp thì vị thần tối cao có tỉ lệ cao hơn đấy."
"Vị thần tối cao, ui…"
"Vị thần tối cao, hê…"
"Vị thần tối cao, chậc chậc…"
Dung Tỉnh nhìn tin nhắn nhảy liên tục trên màn hình, tay đang chép bài không khỏi khựng lại.
Ý gì đây? Ý mọi người nói rốt cuộc là sao đây? Rốt cuộc các cậu cảm thấy là An Miên, hay không phải An Miên đây!
Anh không nhịn được, trả lời tin nhắn, "Các anh chị em thân mến, tôi vẫn ở đây."
Xoạch, trong nhóm lập tức yên lặng, các anh chị em nhanh chóng im thin thít.
Dung Tỉnh thở ra một hơi, thế giới cuối cùng cũng yên bình rồi, cuối cùng anh cũng có thể tiếp tục tĩnh tâm chép bài.
Nhưng đến tận khi chuông hết tiết lại vang lên lần nữa, Dung Tỉnh mới bất đắc dĩ phát hiện, tuy thế giới yên bình nhưng lòng anh lại chẳng thể bình yên.
Anh có đang yêu không? Anh thích An Miên sao? Anh không biết. Nghĩ đến bản thân lại phải xoắn xuýt cái vấn đề này mà trong lòng An Miên chỉ một mực nghĩ hai người là bạn học, Dung Tỉnh càng mất vui.
Dung Tỉnh vừa cất kỹ quyển vở còn đang chép dở, vừa vô thức sờ tai nghe trên tai mình.
Rốt cuộc lúc này nhóc con kia đang làm cái gì vậy? Sao mãi vẫn chưa gọi cho anh?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!