Thực sự toang rồi
Lúc ý thức của An Miên dần tỉnh táo lại sau khi rơi vào hỗn loạn, cậu chỉ cảm thấy một khoảng mịt mờ.
Nhưng cơn đau lưu lại trong kí ức nhanh chóng ùa về. An Miên kinh hãi đến mức cả người giật bắn, cơ thể phát run, hơi thở cũng hỗn loạn.
Đã xảy ra chuyện gì vậy? Cậu… không chết?
Nhịp thở dần vững vàng trở lại, cơn đau trong ảo giác cũng tan biến, An Miên phát hiện bản thân thậm chí còn không bị thương một chút nào.
Trong giây phút đó, thậm chí cậu đã cho rằng vụ tai nạn lúc trước chẳng qua chỉ là một cơn ác mộng, còn cậu thì như vừa tỉnh dậy khỏi giấc mộng đáng sợ đó. Nhưng cậu vừa ngẩng đầu lên thì chợt phát hiện bản thân đang ở một nơi mà mình không biết tên.
Trời đã sáng, trên đỉnh đầu cậu là một loại kiến trúc hình vuông rất lớn chặn ánh sáng phía trên, tạo lên một lớp bóng đổ phía trước. Phía sau lớp bóng đó là một bệ gỗ rộng lớn, bằng phẳng, có vẻ như nó đã được đánh sáp nên thoạt trông cực kì bóng loáng.
An Miên nơm nớp lo sợ bước chân ra, định thử đi ra chỗ bóng đổ kia.
Bục gỗ dưới chân có hoa văn là vòng tuổi, những vòng tròn đó đều rất dày, khoảng cách giữa các vòng tuổi đó đều lớn hơn bước chân của cậu khá nhiều.
Trong lúc di chuyển, An Miên cảm thấy cơ thể mình cũng hơi khác thường, có gì đó hơi nặng trên đầu, nó cứ khẽ quét qua quét lại miết.
An Miên giơ tay sờ lên đầu mình.
Cậu sờ được một thứ khá kì diệu, cảm giác như lá cây vậy. Cậu định lấy thứ đồ chơi này xuống nhưng dường như nó dính chặt vào đầu cậu vậy, dứt cũng không nhúc nhích tí nào, cùng lắm chỉ có thể ngước mắt lên để nhìn đường viền bên ngoài một chút. Đường viền màu xanh lục, thực sự rất giống lá cây.
Sau đó cậu thử véo thứ đồ chơi này thật mạnh.
Ui… đau!
Cơn đau không truyền tới từ bên trên* mà trực tiếp truyền ra từ sâu trong linh hồn, lần này An Miên thực sự có hơi sợ hãi.
(Chỗ này trên Tấn Giang chỉ là hai ô vuông nên mình để tạm vậy cho đỡ cụt.)
Chuyện này là sao? Rốt cuộc thì trên đầu cậu mọc ra cái gì vậy?
An Miên giơ cả hai tay lên đầu sờ lại. Lá cây, thực sự là lá cây, có hai cái lá, mỗi bên to chừng một bàn tay cậu, ở giữa là thân rễ, mà cái thân cây này là nhô ra từ đầu cậu, cắm thẳng từ trong đầu cậu ra luôn.
Nhưng chưa để nội tâm cậu kịp nổi gió bão thì lúc này cậu đã đi ra khỏi chỗ bóng đổ, toàn thân được đắm chìm trong ánh sáng. Lúc này cậu thấy được bên mé của bục gỗ dưới chân, nhìn thấy càng nhiều thứ khiến người ta khiếp sợ hơn.
Ngoài rìa là vách đá cheo leo, bên dưới vách đá là sàn gỗ ngăn nắp trật tự, trên mặt sàn còn được trải một lớp thảm lông xù.
Phía xa xa là tủ quần áo, giường, giá sách, ghế sô pha, TV… tất cả đều là đồ dùng có thể xuất hiện trong phòng ngủ.
Đúng vậy, đây là một căn phòng ngủ. Mặc dù không phải là phòng của An Miên nhưng đây chính xác là một căn phòng ngủ. Chẳng qua là phòng ngủ này cái gì cũng to lớn hết, tựa như bỗng dưng xuyên qua đất nước của những người khổng lồ vậy.
Bục gỗ dưới chân hóa ra là mặt bàn học, mà thứ kiến trúc cản sáng phía trên đầu thực chất là một quyển sách bìa cứng không được chủ nhân xếp gọn.
Nhịp thở của An Miên càng lúc càng gấp, theo phản xạ đặt tay lên ngực, muốn ổn định lại nhịp tim của mình. Nhưng cậu lại phát hiện, vậy mà đến tận giây phút này cậu mới phát hiện bản thân không có nhịp tim.
"Không có cái gọi là đất nước của người khổng lồ, căn phòng này chẳng có gì bất thường cả." An Miên tự nỉ non với chính mình, giọng nói khô không khốc cay đắng, "Thứ không bình thường… là mình sao?"
Cậu lắc đầu, theo bản năng lùi về phía sau, mờ mịt, hoảng loạn, muốn trốn tránh.
Mãi một lúc sau, chân An Miên chợt va phải cái gì đó, ngăn cậu tiếp tục lui về sau.
Bỗng dưng cậu bật cười.
Vụ tai nạn giao thông lúc trước không phải ác mộng, đúng là cậu đã bị xe tông, tim cậu ngừng đập. Nếu đã như vậy rồi thì những chuyện trước mắt này có gì đáng sợ nữa đâu? Cậu vẫn có thể đứng ở đây, vẫn còn sống… chẳng cần biết là sống theo kiểu nào, đây đã là một ân huệ rất lớn của ông trời rồi. Không còn chuyện nào đãng vui mừng hơn điều này cả.
Dong! Tiếng chuông đồng hồ điểm giờ chợt vang, cứ vọng mãi trong căn nhà này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!