Chương 17: Nhà mới.

Tiếp đó, Dung Tỉnh đi mua tai nghe bluetooth và thước kẻ.

Quá trình đi mua tai nghe rất thuận lợi. Thực ra Dung Tỉnh muốn mua một cái tai nghe bluetooth từ lâu rồi, sớm đã nhớ loại mình chọn trong lòng, nhân cơ hội này mua luôn hai cái.

Còn quá trình mua thước cũng suôn sẻ.

Cửa hàng văn phòng phẩm gần trường Trung Học Tinh Anh Số 3 quả thực là một cửa hàng lớn, Dung Tỉnh chẳng mất bao công đã tìm được một cái thước nhựa khá nhẹ, giá chỉ khoảng 10 tệ.

Nhưng cửa hàng này gần trường Trung Học Tinh Anh Số 3 nên chuyện gặp mặt học sinh trường này là chuyện dĩ nhiên.

Mối quan hệ giữa hai trường Trung Học Tinh Anh Số 1 và Trung Học Tinh Anh Số 3 khá vi diệu, bên ngoài nhìn như thân thiết nhưng trên thực tế thì bởi mói quan hệ cạnh tranh nên ít nhiều cũng có chút địch ý. Trong mấy kì thi trong hai năm gần đây đều là học sinh Tinh Nhất đứng đầu nên địch ý giữa hai trường càng lớn.

Đồng phục trường Trung Học Tinh Anh Số 1 trên người Dung Tỉnh quá nổi bật, sau khi thấy anh, sinh trường Trung Học Tinh Anh Số 3 chụm đầu thì thầm, trong đó không thiếu mấy lời nói mỉa mai.

Dung Tỉnh không quan tâm, bình tĩnh mua thước nhựa.

Lúc anh đang định cầm thước rời đi thì một giọng nói lớn vang lên từ sau lưng: "Tôi còn tưởng ai chứ, đây không phải lão nhị vạn năm của Tinh Nhất à?"

Chân mày Dung Tỉnh hơi động, liếc mắt thấy một đám học sinh Tam Trung vây lại thành một vòng.

Người nói chuyện là một nam sinh dáng người nhỏ con. Nói xong, cậu ta liếc nhìn cô gái ở giữa với vẻ mặt lấy lòng. Về phần cô gái được nhóm học sinh Tam Trung ngưỡng mộ kia, ngoại hình hay khí chất cô ta đều nổi bật, chính là hoa khôi Tam Trung. Cô ta không nói gì, chỉ mỉm cười ngọt ngào để lộ má lúm đồng tiền trên má.

Nhìn kĩ lại thì ngũ quan trên mặt cô ta có ba phần tương tự Dung Tỉnh.

Có người gọi tên cô ta, "Chu Dung Di, cậu có thấy vậy không?"

Chu Dung Di? Khi nghe thấy cái tên này, An Miên trong túi khẽ giật mình, cậu sờ lên gương mặt hơi nóng của mình, cuối cùng cũng tỉnh táo lại. Vón cái tên này không có gì đặc biệt khiến người ta chú ý nhưng nay An Miên mới biết được chuyện của cha Dung Tỉnh và "dì Chu".

Cậu len lén ló đầu nhỏ ra muốn cẩn thận quan sát cô gái kia.

Tiếc là Dung Tỉnh không cho cậu cơ hội này.

Dung Tỉnh không muốn tiếp xúc với cô ta nên bước chân ra khỏi cửa hàng văn phòng phẩm, không thèm quay đầu lại.

Những gì cần mua đều mua xong rồi, thời gian cũng không còn sớm, anh đã lãng phí hơn nửa thời gian học tập tối nay rồi. Dung Tỉnh vừa rời khỏi khu phố mua sắm thì lập tức gọi taxi đi thẳng về nhà.

Mẹ Dung Tỉnh đợi ở nhà rất lâu. Dung Tỉnh đã gửi tin nhắn cho bà, nói rằng tối nay anh ăn với bố, không cần nấu cơm. Bà ra ngoài ăn, vốn muốn phong lưu một đêm nhưng lại không yên tâm, về sớm đợi đến giờ.

"Này Dung Tỉnh," bà vừa nghe tiếng mở cửa thì lập tức bước ra, "Sao con về muộn thế?"

Dung Tỉnh giơ túi mua sắm trong tay lên nói, "Con đi mua ít đồ con cần."

An Miên lo lắng nằm trong túi áo Dung Tỉnh, tưởng tượng phản ứng mẹ Dung Tỉnh khi nghe con mình tiêu hết 20.000 tệ, vừa nghĩ vừa căng thẳng hơn.

Nhưng mẹ Dung Tỉnh không hỏi Dung Tỉnh mua gì mà cứ hỏi, "Hôm nay con đi ăn cơm với cha, không có tới muộn chứ hả? Không để lộ điểm nào không lễ phép chứ? Ông ấy có hài lòng với biểu hiện của con không?"

An Miên nghe thấy Dung Tỉnh khẽ hít vào một hơi, nhìn thấy cặp chân mày khẽ nhíu của anh qua khe hở trên túi.

Vừa nãy gặp phải Chu Dung Di, tâm trạng Dung Tỉnh đã không tốt lắm. Giờ anh lại nghe mẹ hỏi những vấn đề này, tâm trạng Dung Tỉnh phút chốc càng tệ hơn, "Con đương nhiên là lễ phép rồi, lễ phép cực kì, ngay cả với dì Chu cũng rất lễ phép."

Lời này nói một cách không lễ độ, sắc mặt mẹ anh hơi thay đổi.

Dung Tỉnh không nói thêm gì nữa, đi thẳng về phòng mình.

"Này, Dung Tỉnh," mẹ anh nói với từ phía sau, "thằng bé này, sao lại phản nghịch thế chứ. Mẹ để con làm hài lòng cha con là vì bản thân mẹ à? Chẳng phải là vì tương lai tươi đẹp của con sao. Con biết có bao người ngưỡng mộ con không, ngưỡng mộ con có một người cha như vậy."

An Miên nghe Dung Tỉnh đáp, "Con thà rằng không cho một người cha như vậy còn hơn."

"Thằng bất hiếu! Có phải con cũng không muốn có một người mẹ như mẹ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!