Chương 14: Đầu tư.

May mà chuông vào học vừa lúc vang lên, cứu vớt đôi bạn trẻ từ cơn ác mộng xấu hổ không tả được.

Các bạn học vội vàng giải tán, quay về ổn định chỗ ngồi, lấy sách vở ra đặt lên bàn.

Dung Tỉnh không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mình vừa trải qua một kiếp nạn, cả người nhẹ bẫng như vừa thoát khỏi một vụ tai nạn.

Nhưng luôn có người vô tình, cố ý nhìn về phía Dung Tỉnh rồi lại nhìn về chiếc bàn trống mà An Miên để lại, vẻ mặt mờ mịt.

Mấy cô nữ sinh thỉnh thoảng còn chụm lại thì thầm với nhau, lâu lâu còn để người khác nghe được mấy câu như kì lạ "dễ thương" "đẩy thuyền" này kia.

Dung Tỉnh giữ vẻ mặt nghiêm túc, tập trung vào quyển sách giáo khoa trên tay, cẩn thận chuẩn bị bài trước khi vào tiết, vờ như không nghe thấy gì.

Cơ mà cũng may là, tố chất của trường chuyên lớp chọn vẫn còn đó. Tiếng xì xào bàn tán dù là nhỏ nhất cũng biến mất ngay khi giáo viên bước vào lớp, chúng bạn học lập tức trật tự, tập trung.

Cuối cùng An Miên cũng thở phào nhẹ nhõm, buông đôi tay vẫn luôn ôm đầu ra, cẩn thận ló đầu ra khỏi túi áo Dung Tỉnh, tập trung nhìn dòng chữ giáo viên viết trên bảng đen.

Năm giờ chiều, một ngày học tương đối bình thường kết thúc.

Học sinh khối 11 trường Trung học Tinh Anh Số 1 không có giờ tự học tối, học sinh thu dọn đồ dùng rồi xông ra khỏi trường như ngựa thoát cương. Đương nhiên thì chờ qua nửa năm nữa, đến khi lên mười hai rồi thì họ không tan học sớm như vậy được nữa.

Dung Tỉnh vẫn đang ngồi ở chỗ của mình, lật xem sắp xếp lại ghi chép hôm nay xong mới thở dài một hơi, nhét vở vào cặp.

Anh đeo balo lên vai rồi theo bạn cùng lớp ra khỏi cổng trường.

Theo kế hoạch trước đó của anh thì anh định đến cửa hàng văn phòng phẩm để tìm xem có loại thước nào có độ chính xác cao hơn không, tiện thể tìm xem mua biệt thự DIY ở đâu.

Nhưng anh luôn cảm thấy mọi chuyện sẽ không thể thuận lợi như vậy… bởi trước đó thầy giáo đã nói sẽ gọi điện thoại cho ba.

Nghĩ đến người đàn ông đó, Dung Tỉnh không khỏi cau mày.

"Dung Tỉnh," ở một chỗ tương đối vắng người, An Miên không nhịn được vươn đôi tay nhỏ bé của mình, khẽ kéo kéo vạt áo Dung Tỉnh, để anh chú ý đến giọng nói thận trọng mỏng manh của cậu, "Cậu sao thế, xảy ra chuyện gì à?"

Dung Tỉnh vi diệu liếc nhìn An Miên một cái.

Sau khi nghe đám bạn cùng lớp ồn ào ầm ĩ cả ngày nay như vậy, đến giờ Dung Tỉnh vẫn ngại nhìn thẳng vào An Miên.

Thực ra An Miên cũng vậy, vừa thấy ánh mắt Dung Tỉnh lướt qua, cậu không khỏi cúi đầy đỏ mặt, có hơi không biết phải làm sao.

Nhưng thấy sắc mặt Dung Tỉnh khó coi như thế, cậu vẫn rất lo.

Có khi nào là bởi mấy lời nói linh tinh của các bạn lúc trước nên Dung Tỉnh mới không vui không?

"Dung Tỉnh cậu đừng để bụng." An Miên yếu mềm nói, "Mấy bạn ấy đều nói đùa thôi, cậu đừng để ý."

Dung Tỉnh thở dài. Quả nhiên nhóc con này cũng nghĩ như vậy à?

Đám bạn học kia cũng thật là, mấy người họ đúng là nói bậy nói bạ, gì mà ai thầm thương ai cơ chứ, chỉ sợ thế giới không đủ loạn thôi, thực tế mà nói thì làm sao có thể có chuyện như vậy được?

Hiểu lầm anh trộm thương An Miên thì thôi, lại còn hiểu lần An Miên cũng thầm yêu anh ấy hả? Đầu óc của các bạn đúng là mê muội cả rồi.

"Tôi thực sự không để tâm mấy lời nói đó." Dung Tỉnh mỉm cười lắc đầu, "Đúng là tâm trạng tôi không tốt lắm nhưng không phải vì lời của các bạn trong lớp mà bởi…"

Vừa nói được một nửa thì tiếng chuông điện thoại Dung Tỉnh vang lên.

Dung Tỉnh lấy điện thoại ra xem qua, lập tức cười khổ: "Vừa nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới."

Anh đưa tay ra, chỉ vào cuộc gọi đến trên điện thoại, nhìn An Miên, "Vì chuyện này tôi mới không vui."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!