Chương 13: Xử lý.

An Miên trong túi áo Dung Tỉnh chớp chớp đôi mắt, phút chốc chưa hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Cậu cũng không quá để tâm lời bạn nữ chung lớp kia, bởi chung quy lại cô nàng cũng là một người kì lạ, thường xuyên nói mấy lời quái đản mà chẳng ai hiểu được. Chưa kể, Dung Tỉnh thương thầm cậu ấy hả? Sao như thế được chứ.

Tay Dung Tỉnh run run, hồi lâu sau vẫn không nói gì.

Khoảng năm phút sau, Dung Tỉnh mới cúi người xuống, hốt hoảng nhặt những quyển sách rơi tán loạn trên mặt đất, không dám liếc mắt nhìn An Miên tí nào.

Ngược lại là lớp trưởng phản ứng lớn hơn, trực tiếp lùi về phía sau, liếc mắt một cái, "Nghiêm Tử, cậu nói gì thế? Bình thường cậu trêu chọc bọn tớ thì thôi không sao, bọn này cũng bỏ qua. Nhưng bây giờ vị thần tối cao gặp tai nạn giao thông, xảy ra chuyện lớn như vậy rồi cậu cũng vẫn đùa thế được à?"

Nữ sinh tên Nghiêm Tử kia căn bản không để ý tới cậu ta, chỉ dựng sách vở lên lần nữa, tiếp tục cẩn thận che mặt mình lại.

Ngoài cửa lại có thêm mấy người bạn học bước vào.

Bọn họ thấy không khí kì lạ trong phòng học, nhao nhao hỏi, "Sao thế, làm sao vậy?"

Trong đó có một bạn nữ bước tới đứng trước Nghiêm Tử, hai cô gái lập tức ôm lấy nhau.

Lớp trưởng giật giật khóe mắt, đối mặt với đôi chị em tốt này thực sự không tiện nói thêm gì nữa. Thân là học sinh lớp trọng điểm của trường Trung học Tinh Anh Số 1 nhưng mỗi người ít nhiều đều có chút tính cách kì lạ, làm lớp trưởng cũng khó lắm chứ.

…Nhưng dù đều là người kì lạ thì An Miên cũng vẫn là người duy nhất trong lớp không có bạn bè.

Cuối cùng Dung Tỉnh cũng không nhịn được mà lén nhìn An Miên trong túi một cái. An Miên đang cố giấu bản thân đi thật kĩ, càng đông người càng khiến nhóc con này thêm phần căng thẳng.

Không có phản ứng nào khác à? Chẳng hiểu sao, sâu trong nội tâm Dung Tỉnh lại toát lên từng tia tiếc nuối.

Lớp trưởng quay đầu lại, nói chuyện với Dung Tỉnh lần nữa, "Dung thiếu, bất kể ra sao thì chuyện của vị thần tối cao cậu đừng cậy mạnh. Mọi người đều là bạn học chung lớp, không có lý gì để cậu phải gánh vác một mình như thế được."

"Tôi thực sự không cậy mạnh." Dung Tỉnh thở dài, "Được rồi, nếu gặp khó khăn thật, đến lúc ấy tôi sẽ nói."

Lúc này lớp trưởng mới hài lòng gật đầu, tựa như tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

Mặt khác, những người khác lần lượt buốc vào lớp đều biết chuyện này, mọi người tụ lại hỏi han. Dung Tỉnh trong lớp rất nổi tiếng, vẻ ngoài thân thiện, thoạt trông như tổ chức một buổi họp báo, trả lời đủ loại câu hỏi khoảng chừng nửa tiếng đồng hồ.

Dung Tỉnh giấu diếm chuyện An Miên trở lại từ cõi chết mà nói thẳng ra là sau khi xảy ra tai nạn vẫn hôn mê chưa tỉnh.

Sau khi mọi người hiểu rõ tình hình của An Miên, lòng hiếu kì hơi hơi được thỏa mãn, rồi lại nhao nhao hỏi cùng một vấn đề, "Dung thiếu, cậu bỏ lỡ kì thi hôm qua, định làm thế nào bây giờ?"

Dung Tỉnh cười khổ lắc đầu, anh cũng không biết phải làm sao bây giờ.

Tuy hôm qua chỉ là một lần thi tháng nhưng cũng là kì thi thống nhất của cả thành phố, là trọng điểm cạnh tranh giữa các trường, giáo viên và phụ huynh đều cực kì coi trọng. Nhưng từ bỏ chính là từ bỏ, đây là chuyện không còn cách nào khác. Dù cho Dung Tỉnh quay trở lại hôm qua một lần nữa, anh cũng không có khả năng thực sự mặc kệ An Miên, an tâm làm bài thi ở trường.

Về phần hậu quả của lần bỏ thi này là gì thì phải xem giáo viên nói thế nào.

Bảy giờ rưỡi, các bạn học trong lớp lục tục đến đông đủ.

Tiếng nhạc vang lên trên loa trường, chủ nhiệm bước vào phòng học, cho mọi người xuống tập thể dục buổi sáng.

Đến chỗ Dung Tỉnh, chủ nhiệm lớp đưa tay ngăn anh lại, bảo anh dừng bước, "Em theo tôi lên văn phòng chút."

Dung Tỉnh đã sớm chuẩn bị tâm lý đối mặt với chuyện này, thầm thở dài một hơi. Có thể đường đường chính chính trốn thể dục buổi sáng cũng tốt lắm, anh không cần lo trong khoảng thời gian tập An Miên có khi nào lại rơi ra ngoài hay không.

Chủ nhiệm lớp dẫn Dung Tỉnh vào văn phòng, nhìn anh, ánh mắt có vẻ u sầu.

"Thầy Lý." Dung Tỉnh lại vô cùng chủ động nhận lỗi sai, "Hôm qua em tự ý về sớm, vi phạm nội quy quy định của trường, em thực sự xin lỗi."

Chủ nhiệm lớp gật đầu, vẻ mặt hơi hơi vui mừng nhưng sự u sầu trên mặt vẫn không tản đi, "Thầy biết em là một đứa trẻ ngoan ngoãn, sẽ không vô cớ về sớm như vậy. Tình hình cụ thể thầy cũng hỏi thăm rõ ràng rồi, em là vì chuyện của An Miên, về tình mà nói có thể tha thứ. Chuyện về sớm lần này bên trường sẽ không truy cứu nhưng dù sao em cũng bỏ lỡ một bài thi, điều này đối với cá nhân em chắc chắn sẽ có ảnh hưởng nhất định."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!