Dung Tỉnh buông lỏng tay ra chút, bé mèo Hạt Nhỏ chợt nhào về phía An Miên.
Dưới ánh mắt lo lắng của Dung Tỉnh, nó ấn An Miên xuống đất, nhào nhào rồi lại vuốt vuốt, vuốt vuốt rồi lại nhào nhào…
(Hạt Nhỏ nhào cúc ki trên người An Miên á)
An Miên giãy giụa dưới đệm thịt, hét lên "ai da, ai da" vừa khổ vừa thích.
Dung Tỉnh lo lắng đưa tay ra ôm Hạt Nhỏ lại.
Nhưng sau đó anh thấy vẻ mặt vui vẻ thỏa mãn của An Miên. Không biết khi cậu được đệm thịt nhào nắn như thế thì hạnh phúc đến nhường nào.
Dung Tỉnh nhất thời không nói nên lời, sau đó thu tay đang đưa ra, quyết định lạnh mặt ngồi cạnh xem.
Cứ như vậy hơn mười phút, Hạt Nhỏ vẫn thích thú không buông tha cậu bạn mới nhỏ bé này.
Rốt cuộc Dung Tỉnh cũng không nhịn nổi nữa, tìm một cái đồ chơi con chuột, dẫn mèo con đi.
An Miên lần nữa lấy lại được tự do, gục xuống bàn thở ra một hơi thật dài.
Nhưng lúc thở phào một hơi nhẹ nhõm, vẻ mặt An Miên dường như lộ ra một tia tiếc nuối.
"Cậu tiếc nuối cái gì?" Dung Tỉnh duỗi ngón tay ra, ấn lên người An Miên, hơi hơi dùng sức một chút: "Cậu vẫn không nỡ hả?"
"Ai da!" An Miên lập tức kêu lên: "Đừng nhấn người tớ mà…"
Dung Tỉnh nhướng mày, cười nửa miệng: "Mèo nhấn thì được còn tôi thì không à?
An Miên cảm thấy giọng điệu này hơi kì lạ, không khỏi ngẩng đầu nhìn anh.
Nhưng Dung Tỉnh nhanh chóng thu lại ngón tay, vẻ mặt trở lại như thường, "Cậu bị Hạt Nhỏ dày vò nửa ngày như vậy, không bị thương chứ?"
An Miên gật đầu.
Không biết Dung Tỉnh móc đâu ra một cái kính lúp, quan sát An Miên tỉ mỉ một lần, chắc chắn rằng cậu hoàn toàn không hề bị thương, lúc này mới yên lòng.
An Miên giờ đây chỉ lớn có chút xíu như vậy, nhưng trông cậu khá cứng cáp.
Tiếng chuông đồng hồ lúc này chợt điểm.
Dung Tỉnh liếc nhìn thời gian một cái, bảy giờ.
"Tối nay cậu không có chuyện gì chứ?" Dung Tỉnh hỏi An Miên.
An Miên chớp mắt một cái, nhất thời không hiểu sao anh lại hỏi như vậy.
Sau đó cậu bị Dung Tỉnh đẩy tới góc bên kia bàn học.
Dung Tỉnh lấy sách vở với đề thi ra, ngồi ngay ngắn trước bàn học, bắt đầu thời gian học tập buổi tối theo thường lệ.
An Miên bò dậy khỏi bàn, "Dung Tỉnh…"
"Thời gian học tập, chớ làm phiền." Dung Tỉnh lạnh mặt, "Có chuyện gì mai lại nói."
An Miên cũng chẳng có chuyện gì, lập tức ngậm miệng.
Không biết có phải ảo giác của cậu hay không mà cậu cảm thấy dường như lúc này Dung Tỉnh có chút không vui.
Nhưng sao Dung Tỉnh lại không vui?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!