Edit + Beta: Như Heo.
Nhóm nữ sinh nhìn Tống Tranh nói chuyện với đàn anh đẹp trai, lập tức bị hấp dẫn chú ý.
Tống Tiêu nhìn Tống Tranh một cái, hơi cau mày, vì lễ nghi quân tử, Tống Tiêu không tiện nhìn chằm chằm vào những nữ sinh ở đây, cho nên bây giờ mới phát hiện ra Tống Tranh cũng có trong đoàn người.
"Không nhìn thấy." Tống Tiêu thành thật trả lời.
"Phì..." Đám nữ sinh đó bật cười, còn bày đặt làm bộ quen biết, người ta căn bản là không quen cô.
Tống Tranh tức đến phát nghẹn, cô ta nghĩ trong trường hợp này Tống Tiêu dù thế nào cũng sẽ nói với mình đôi câu, nhưng không ngờ y lại nói ra một câu như vậy. Cô ta là một người sống sờ sờ ra đấy, làm sao mà không nhìn thấy cho được?
"Đây là hệ thống lấy nước sôi tự động, chỉ cần quẹt thẻ vào là có thể lấy được nước nóng, hiện tại trung học phổ thông Thánh Mông đang nâng cấp lại hệ thống kiểm soát, chờ lúc các em lên năm hai thì thẻ cơm, thẻ nước, thẻ thư viện và thẻ vào cổng sẽ được gộp lại thành một." Phó hội trưởng rút một tấm thẻ ra, "Có ai muốn lại đây trải nghiệm một chút không?"
Tống Tranh bị mất hết mặt mũi, giờ lại đang đứng ở vị trí dễ thấy trong đám người, có chút lúng túng, nghe nói như thế, lập tức giơ tay lên: "Em!"
Phó hội trưởng thấy Tống Tranh tích cực như vậy, khó chịu khi bị quấy rầy vừa rồi tiêu tán không ít, mỉm cười đưa cho Tống Tranh một cái phích nước: "Cẩn thận nước nóng."
Lúc trước nghe nói Hội trưởng muốn thêm phân đoạn lấy nước nóng này, hắn còn lo không ai hưởng ứng, nếu như không ai tiến lên thì hắn đành phải đích thân làm mẫu. Bây giờ có người xung phong, vậy thì tốt rồi.
Học sinh cấp hai phần lớn không trọ ở trường, cho nên rất tò mò đối với những thứ mới mẻ, vài nam sinh đã nóng lòng muốn lên chơi thử.
Quét lần một nước bắt đầu chảy ra, quét lần hai để đóng chốt mở, Tống Tranh lấy nước xong, chuẩn bị quét thẻ đóng chốt, cánh tay đột nhiên tê rần, phích nước nóng trong tay "Xoảng" một tiếng rơi xuống đất, phích nước vỡ tan tành, nước nóng vừa lấy bên trong bắn ra tung toé, vòi nước sôi chưa kịp đóng lại cũng "Ào ào" xối xuống.
"Á!" Tống Tranh hét lên thành tiếng, những học sinh khác giật mình, nhanh chóng lùi về sau né tránh.
Ngu Đường không chút hoang mang kéo vòi phanh khẩn cấp lại, trong nháy mắt đã đóng được vòi nước, quay sang Phó hội trưởng vẫn còn đang đang hoảng hốt: "Gọi phòng y tế đưa cáng đến đây."
"A... phải, Lý Manh, cậu đi đi." Phó hội trưởng chỉ vào một thành viên dự bị nói.
Nam sinh kia đáp một tiếng, quay đầu chạy ra ngoài. Dẫn đoàn là một thầy giáo trẻ tuổi, không có nhiều kinh nghiệm, chỉ biết vội vàng mà đỡ lấy Tống Tranh: "Trò đừng cử động, coi chừng thuỷ tinh cứa vào chân."
Tống Tiêu nhìn Tống Tranh bị doạ bắt đầu khóc lên, thở dài, xoay người đi lấy một chậu nước lạnh, dội xuống dưới chân cô ta, đẩy hết mãnh vở thuỷ tinh qua một bên, bế Tống Tranh ra khỏi đống thuỷ tinh vỡ nát.
Tống Tranh lớn lên không gầy, thân thể nhỏ bé của Tống Tiêu ôm cô ta lên có chút cố sức. Ngu Đường nhìn không vừa mắt, bèn hất hàm hướng trưởng ban ban thể dục, Binh bộ Thượng thư dáng người cao lớn đi qua, một phen đỡ được Tống Tranh: "Để anh."
Mới vừa đi tới trước cửa ký túc xá, phòng y tế đã đưa cáng tới. Vì hội học sinh đã thông báo từ trước, bảo bọn họ ngày hôm nay đợi lệnh bất cứ lúc nào, không được để xảy ra bất kỳ một sai sót, vậy nên phòng y tế luôn có bác sĩ túc trực, còn có học sinh chuyên môn tình nguyện khiêng cáng.
"Á..." Tống Tranh bị bỏng, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa, bị người di chuyển một chút liền la lên.
Thầy dẫn đoàn cũng sợ hãi, một đường đi theo đến phòng y tế.
"Chỉ bị nổi vài bọt nước, không có chuyện gì, nước sôi trong trường cũng không quá nóng." Cô ý tế vừa xử lý vết thương cho Tống Tranh, vừa an ủi.
"Thầy, bạn ấy có phải là người biểu diễn vũ đạo tối nay không?" Phụ trách tiết mục văn nghệ của Trình Hân Nhiên nhìn thoáng qua tờ danh sách, hỏi thầy dẫn đoàn bên cạnh, sau khi nhận được câu trả lời, liền lấy bút ra gạch một đường lên tên Tống Tranh.
Tống Tranh nghe đến tiết mục biểu diễn, khóc càng thương tâm hơn. Vốn cứ tưởng hôm nay mình sẽ nhảy ra một điệu nhảy kinh diễm, lôi kéo sự chú ý của mọi người, bây giờ thì hay rồi, chân bị bỏng, không những đau mà còn phá huỷ luôn buổi biễu diễn cô ta đã dày công tập luyện.
"Gọi phụ huynh của trò đi." Thầy dẫn đoàn đưa điện thoại cho Tống Tranh. Tống Tranh lúc đầu tính gọi Khâu Minh Diễm, nhưng lúc bấm số lại thay đổi chủ ý, trực tiếp gọi cho Tống Tử Thành, chờ đầu dây bên kia truyền đến âm thanh, lập tức khóc lóc thê thảm: "Ba, con đang ở trường cấp ba Thánh Mông, con bị phỏng rồi!"
Tống Tử Thành bị âm thành bén nhọn đầu dây bên kia làm cho hết hồn, hỏi cô ta xảy ra chuyện gì, nhưng Tống Tranh vẫn luôn khóc lóc: "Đưa điện thoại cho thầy con."
Hỏi rõ tình huống xong, đáp ứng lát nữa sẽ đến đón Tống Tranh đi bệnh viện, lúc này cô ta mới chịu ngưng khóc.
Hoạt động tham quan vườn trường còn chưa kết thúc, hội học sinh khởi động tình huống khẩn cấp, để vài đàn lưu lại chăm sóc Tống Tranh, những người còn lại tiếp tục dẫn nhóm học sinh cấp hai đi tham quan. Tống Tiêu vừa nãy có nói chuyện với Tống Tranh, bị cho là người quen, cũng bị bắt ở lại.
"Lúc em đứng lấy nước, chắc chắn có người đã đẩy em!" Tống Tranh thề thốt nói với thầy dẫn đoàn.
Lúc đó xung quanh đều là người trong hội hoc sinh, thầy giáo dẫn đoàn không khỏi lúng túng: "Lúc đó mọi người cách trò rất xa, thầy cũng nhìn thấy, đừng có đoán mò."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!