Edit + Beta: Như Heo.
Phòng huấn luyện nằm trên tầng cao nhất, trong đó có rất nhiều gian. Tống Tiêu nhìn nam nữ trẻ tuổi bên trong, có người đang luyện vũ đạo, có người thì đang ca hát, có người đang học diễn xuất, ai nấy đều rất cố gắng.
"Sao hả? Có phải ngầu lắm không?" Từ khi Tống Tiêu mất trí nhớ, những thứ thường thức bình thường đều có thể lấy ra khoe khoang, Lý Vĩ Vĩ có một loại cảm giác thành tựu, cho nên rất thích lôi kéo Tống Tiêu đi học hỏi những thứ mới mẻ.
"Tiêu nhà quê" gật đầu: "Con hát diễn trò quả thật không dễ dàng." Bất luận là xưa hay nay, đều phải khổ luyện từ nhỏ, mỉm cười mua vui cho thiên hạ.
"Phụt---" Lý Vĩ Vĩ vừa hớp ngụm nước lập tức phun ra ngoài.
Quan sát một vòng, Tống Tiêu cảm thấy hết hứng thú, thế là dặn dò Lý Vĩ Vĩ chăm chỉ luyện tập, sớm ngày nổi tiếng, sau đó xuống lầu tìm Tống Tử Thành.....
"Chiều nay con muốn đến nhà bạn làm bài tập." Tống Tiêu vờ như không nhìn thấy bộ dáng chật vật của Tống Tử Thành, sắc mặt nghiêm túc mà nói.
"Nhà ai?" Tống Tử Thành gật đầu, sáng nay lão gia tử cũng đã về quê, bây giờ nhà cửa trống không, để Tống Tiêu đến nhà bạn chơi cũng tốt, chỉ là tuỳ tiện hỏi tên đối phương.
"Là bạn ngồi cùng bàn với con," Tống Tiêu thành thật trả lời, sợ Tống tủe Thành không nhớ rõ, còn bổ sung thêm một câu, "Chính là người cuối tuần hay đưa con về nhà."
Tống Tử Thành sáng mắt: "Ngu Đường?"
"Vâng." Tống Tiêu khẽ cau mày, mặc dù thừa biết thời đại bất đồng, thế nhưng mỗi khi nghe người khác gọi thẳng tên hoàng thượng y vẫn cảm thấy là đại bất kính.
"Được được được, để ba kêu Tiểu Tư đưa con đi." Tống Tử Thành nói xong, ấn số nộ bộ gọi cho Tư Đạt Thư.
"Không cần đâu, lát nữa cậu ấy đến đón con." Tống Tiêu ngăn Tống Tử Thành đang gọi xe lại, chuẩn bị ra ngoài, lại bị Tống Tử Thành ngăn lại, cẩn thận đưa cho Tống Tiêu một tấm thẻ vàng kim, "Lần đầu đến nhà người ta, nên mang theo ít lễ vật."
Ngu gia không phải gia đình bình thường, quy củ khẳng định rất nhiều, mang chút quà cáp đi mới phải phép, tiện thể lưu lại ấn tượng tốt cho người nhà họ Ngu.
Tống Tiêu nhìn tấm thẻ trong tay, y biết loại thẻ này bên trong có rất nhiều tiền, nhưng dù sao mình cũng chỉ là đến nhà Ngu Đường làm khách, không phải đi cầu hôn, mang nhiều "ngân lượng" như vậy làm gì?
Có điều đây là tiền tiêu vặt ba mình đưa cho, Tống Tiêu không tiện từ chối, đành cầm lấy, đi xuống trung tâm thương mại gần đó dạo một vòng.
Lúc sáng Lý Vĩ Vĩ có nói, nếu như là tặng bà bà (thái thái), tốt nhất nên tặng quần áo giữ ấm, nhưng Tống Tiêu đi hỏi nhân viên bán hàng biết được, quần áo giữ ấm thì ra là loại mặc bên trong "xiêm y", nhất thời cảm thấy không được thích hợp cho lắm. Nếu như là con gái, tặng thái hậu quần áo lót không sao, còn được khen khéo tay, nhưng Tống Tiêu là một thằng con trai rành rành ra đó, đi tặng áo lót cho thái hậu, nhất định sẽ bị lôi ra ngoài loạn côn đánh chết.
Đề nghị của người khác không đang tin, chỉ có thể trong cậy vào bản thân mình.
Tống Tiêu còn chưa hiểu rõ những đồ vật hiện đại cho lắm, như những cái này nhìn thì giá cả không ít, chắc là hàng xa sỉ phẩm, nhưng mà không biết chất lượng ra sao. Nhìn tới nhìn lui, cuối cùng Tống Tiêu lên tầng cao nhất, quyết định mua một bộ trà cụ.
Công nghệ trang trí hoa văn hiện đại, trong mắt Tống Tiêu lại bị xem là tằm thường, nhìn không thuận mắt. Cuối cùng chọn được một bộ trà cụ chất liệu bằng sứ trắng, trắng đến gần như trong suốt, kiểu dáng đơn giản, không có bất kỳ hoa văn trang trí nào.
Chờ lúc Ngu Đường đến đón, phát hiện Tống Tiêu đang đứng bên đường ôm một cái hộp lớn che gần hết nửa khuôn mặt, chỉ lộ cặp mắt đen láy cùng một đầu tóc xù mềm mại, ngốc không tả xiết.
"Gì vậy?" Ngu Đường đỡ chiếc hộp từ tay Tống Tiêu, dắt y lên xe.
"Lễ vật ra mắt," Tống Tiêu chớp mắt mấy cái, "Lần đầu tiên đến nhà ngươi, dù sao cũng phải mang theo ít quà."
Ngu Đường nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tống Tiêu, chậm rãi kề sát vào, hạ giọng nói, "Đường khẩn trương, ngươi cũng không phải lần đầu tiên gặp thái hậu."
"Ừm." Tống Tiêu đáp một tiếng, nhưng tay vẫn cứ ngay ngay ngắn ngắn mà đặt trên đầu gối.
Nhà Ngu Đường ở vùng ngoại thành, thuộc loại phong thuỷ bảo địa, xuyên qua một dãy khu biệt thự, chạy thẳng dọc theo bìa rừng, cảnh tượng trước mắt dần dần thoáng đãng, nhà cửa hai bên cũng thưa thớt dần.
Bãi cỏ xanh biếc rộng lớn, bị hàng rào thiếc đen bao bọc, cổng lớn tinh xảo từ từ mở ra, cách đó không xa là một toà nhà trông chẳng khác gì lâu đài.
Tống Tiêu nhìn thảm cỏ rộng lớn trước mắt, hài lòng gật gật đầu, chỗ ở phải rộng lớn như vậy, có điều có hơi trống trãi, không có nhiều đình đài lầu các.
"Đây là gia trang của cậu?" Tống Tiêu nhìn thảm cỏ bao phủ khắp nơi, hỏi Ngu Đường.
"Không phải," Ngu Đường kéo Tống Tiêu xuống xe, "Hiện tại không còn lưu hành kiểu kiến trúc đình viện như trước, khoảng đất trống bên kia chính là sân gôn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!