Chương 88: (Vô Đề)

Đêm đó, Lâu Hoài quấn lấy Ứng Đề nói rất nhiều chuyện, đồng thời cũng "làm" rất nhiều việc.

Rõ ràng đã đi làm cả ngày, đáng lẽ phải mệt mỏi rã rời mới đúng, vậy mà anh lại tràn đầy tinh lực. Đã mấy lần Ứng Đề định nhắm mắt ngủ thiếp đi, lại bị anh kéo dậy.

Mãi đến tận nửa đêm, anh mới chịu yên tĩnh lại.

Ứng Đề nửa tỉnh nửa mê, điều duy nhất cô cảm nhận rõ ràng là tiếng thở đều đặn truyền đến bên tai.

Lâu Hoài đã ngủ rồi.

Xác nhận được điều đó, cô mới mở mắt, nghiêng mặt nhìn người bên cạnh.

Phòng ngủ vẫn để một ngọn đèn tường mờ ảo, độ sáng cực kỳ yếu ớt, rất giống loại đèn đường cũ kỹ lâu năm không tu sửa ở các lối đi. Nhưng loại ánh sáng này lại rất hợp với màn đêm tĩnh mịch, mang lại một cảm giác cô đơn khó tả.

Ứng Đề cực kỳ yêu thích loại đèn này.

Trước đây cô luôn nghĩ đó là sự yêu thích thuần túy đối với ánh sáng, nhưng lúc này, nhìn Lâu Hoài đang ngủ say, cô nghĩ, có lẽ cô yêu cảm giác có thể nhìn rõ anh trong đêm tối vạn vật lặng thinh như thế này hơn.

Sống mũi cao thẳng, đường nét khuôn mặt sắc sảo rõ ràng, tuy chỉ nhìn rõ đại khái nhưng trong lòng Ứng Đề đã khắc họa rõ nét dáng vẻ hoàn chỉnh của anh.

Trước đây khi nhìn anh như thế này, cô luôn cẩn trọng và né tránh, còn bây giờ cô có thể đường đường chính chính ngắm nhìn anh, không còn sợ anh đột ngột tỉnh giấc nữa.

Ứng Đề chống tay xuống giường, khẽ rướn nửa thân trên, chạm nhẹ vào làn môi anh.

Cô không dừng lại quá lâu, nếu để anh phát hiện, cái vẻ được đà lấn tới như hiện tại của anh, e là cô phải thức trắng đêm mất.

Ứng Đề chỉnh lại tư thế, tay chạm nhẹ vào tay Lâu Hoài, nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, hơn bảy giờ rưỡi, Ứng Đề tỉnh dậy.

Cô mở mắt nhìn trần nhà một hồi, đợi đến khi ý thức tỉnh táo hơn một chút mới quay mặt sang.

Vị trí bên cạnh đã trống không.

Cô nhìn một lúc, đưa tay sờ vào khoảng trống trong chăn.

Lạnh tanh, chứng tỏ Lâu Hoài đã dậy được một lúc rồi.

Tối qua giày vò đến muộn như vậy, sáng nay vẫn có thể dậy sớm, có thể thấy năng lượng của người này không phải dạng vừa.

Ứng Đề tựa vào đầu giường ngồi một lát, đang định xuống giường vệ sinh cá nhân thì lúc này, cửa phòng ngủ bị đẩy ra.

Là Lâu Hoài.

Anh mở cửa rất khẽ, chắc là sợ cô còn đang ngủ sẽ làm cô thức giấc. Đợi đến khi đẩy cửa bước vào, chạm phải ánh mắt của cô đang ngồi trên giường, anh liền mỉm cười.

Anh bước tới, ngồi xuống cạnh giường, hỏi cô: "Không ngủ thêm chút nữa sao?"

Ứng Đề không trả lời mà hỏi ngược lại: "Anh dậy từ lúc nào thế?"

"Sớm hơn em nửa tiếng."

"Dậy sớm thế làm gì?"

Lâu Hoài nói: "Chuẩn bị bữa sáng cho em. Lát nữa anh đưa em đi làm."

Ứng Đề không ngờ tới câu trả lời này, khẽ nhướng mày.

Những năm đầu anh đi du học ở nước ngoài, ăn uống không hợp khẩu vị địa phương, cộng thêm việc mâu thuẫn với gia đình không mấy vui vẻ, sinh hoạt phí bị cắt giảm phần lớn, nên trong nửa năm đầu sang đó, kỹ năng đầu tiên anh học được chính là nấu nướng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!