Chương 87: (Vô Đề)

Tối hôm đó, hai người không quay về Vọng Kinh Tân Cảnh mà trở về căn hộ gần phố Tài Chính. Thực sự là vì khoảng cách rất gần, lái xe đến hầm để xe của khu chung cư mất chưa đầy năm phút đồng hồ.

Ứng Đề đỗ xe ngay ngắn, nghiêng đầu tháo dây an toàn, đang định thu tay về thì bị Lâu Hoài nắm lấy. Cô ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt đen thâm trầm và đầy ẩn ý.

Trong mắt Lâu Hoài mang theo ý cười, anh không nói lời nào, cứ thế chăm chăm nhìn cô.

Ứng Đề đợi một hồi, thấy anh vẫn lặng im không một tiếng động, bèn hỏi: "Không xuống xe sao?"

Lâu Hoài m*n tr*n cổ tay cô, lúc này mới lên tiếng: "Tối nay không về Vọng Kinh Tân Cảnh à?"

"Không phải đã nói là sẽ đưa anh về nhà sao?"

"Hửm?"

Một tiếng đáp lại trầm thấp.

Ngay sau đó là tiếng cười trầm mặc của anh.

Có thể thấy rõ sự vui sướng và đắc ý trong đó.

Nếu là khoảng thời gian trước đây, Ứng Đề sẽ không để anh đắc ý như vậy, nhưng hôm nay thật đặc biệt, cô sẵn lòng để anh được vui vẻ như thế.

Cô nói: "Đây không phải là nhà của chúng ta sao? Hay là…"

Lời còn chưa nói hết, một bóng đen đã phủ xuống trước mắt, ngay sau đó một bàn tay nâng cằm cô lên, không lâu sau, cánh môi cô đã bị phủ kín.

Một hơi ấm gấp gáp và mãnh liệt trong phút chốc đã ngậm lấy cánh môi cô, đồng thời cũng nuốt chửng những lời còn lại của cô.

Trong xe im phăng phắc, ngay cả ánh đèn cũng là màu vàng mờ ảo, bên ngoài cũng yên tĩnh tương tự. Môi trường không tiếng động luôn phóng đại một số nhận thức về giác quan.

Ví dụ như lúc này, bàn tay đang v**t v* bên má cô.

Ứng Đề cảm thấy nóng bỏng vô cùng, hơi nóng ấy quấn quýt theo nụ hôn mỗi lúc một sâu mà lan tỏa, dần dần khiến người ta khó lòng nhẫn nhịn.

Điều khó nhẫn nhịn tương tự còn có hơi thở.

Không gian trong xe nhỏ hẹp, cộng với tư thế hiện tại của hai người vốn dĩ không mấy thuận lợi, mặc dù người cảm thấy khó chịu hơn là Lâu Hoài, nhưng Ứng Đề với tư cách là người tiếp nhận cũng chẳng khá hơn là bao.

Cô nức nở một hồi lâu, cảm thấy sắp không thở nổi nữa thì Lâu Hoài mới kịp thời buông cô ra, nhưng cũng không buông hẳn, tay anh vẫn nắm lấy cổ tay cô, đồng thời trán chạm trán với cô.

Khi đôi môi không còn bị kìm kẹp, lại được hít thở không khí trong lành, Ứng Đề hít thở dồn dập, nhưng vẫn cố giữ nhịp thở thật khẽ, chẳng dám thở quá mạnh vì Lâu Hoài đang ở ngay sát bên.

Lâu Hoài mỉm cười nói: "Ứng Ứng, anh rất vui."

Ứng Đề biết rõ còn hỏi: "Anh vui chuyện gì?"

Lâu Hoài không trả lời ngay lập tức mà lại nghiêng mặt đi, hôn lên má cô.

Ứng Đề né tránh, anh liền đuổi theo, chẳng mấy chốc, đôi má vốn đã đỏ của Ứng Đề giờ lại càng thêm hồng nhuận.

Sợ cứ tiếp tục ở lại trong xe thế này thì lát nữa không biết chuyện gì sẽ xảy ra, cô đẩy tay anh ra, nói: "Buổi tối vẫn chưa ăn gì, anh không đói sao?"

Dứt lời, cô đẩy cửa xe bước xuống.

Mới đi được vài bước đã bị Lâu Hoài đuổi kịp.

Anh nắm lấy tay cô, dán sát vào cơ thể cô, kề sát bên tai cô thì thầm: "Chẳng phải có em sao?"

Trước đây anh cũng thường nói một số lời cợt nhả không đứng đắn, chủ yếu là tùy hứng theo ý muốn của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!