Chương 49: (Vô Đề)

Lâu Hoài xác nhận việc mình bị Ứng Đề xóa kết bạn Wechat là vào ngày mùng năm Tết.

Chiều hôm đó, anh đang ngồi trong văn phòng xem xét bản kế hoạch dự án từng xảy ra vấn đề trước đây thì điện thoại bỗng reo lên.

Anh liếc nhìn, là Chu Tự gọi đến. Suy nghĩ vài giây, anh không nghe máy mà tắt cuộc gọi, úp ngược điện thoại xuống bàn rồi tiếp tục xem báo cáo.

Chưa đầy vài phút sau, điện thoại lại vang lên.

Lần này người gọi là trợ lý Dư Minh.

Lâu Hoài bắt máy.

Dư Minh nói trong điện thoại rằng người trung gian của dự án New York mà anh bảo để ý quả thực đang ở Cảng Thành, đón Tết cùng gia đình tại biệt thự Lâm Sơn. Hiện tại người này đang làm thủ tục định cư sang Canada, nếu thuận lợi thì tháng ba năm nay sẽ đưa cả nhà sang đó.

Lâu Hoài nói: "Tài liệu bên phía tôi cũng đã rà soát gần xong rồi, cậu mua cho tôi vé máy bay đi Cảng Thành vào ngày mùng năm, mua cả cho chú Tần một vé nữa."

Dư Minh nói: "Vâng." Rồi lại hỏi "Có cần tôi đi cùng không ạ?"

"Không cần đâu, cậu cứ ăn Tết cho vui vẻ đi."

Trợ lý Dư nghe vậy thì thấy hơi chột dạ, nói: "Ở nhà cũng không có việc gì, tôi vẫn nên đi một chuyến thì hơn, đến lúc đó anh và Tần tổng có cần gì thì cũng có người phối hợp."

Lâu Hoài nói: "Vậy cậu tự xem mà làm."

Dư Minh thầm nghĩ, cậu ta quá là biết tự xem mà làm ấy chứ.

Nhất là khi sếp năm nay ăn Tết cô đơn một mình, anh ta làm trợ lý mà không tinh ý, chủ động tìm chút cảm giác tồn tại thì quả thực phụ lòng Lâu Hoài bồi dưỡng bấy lâu nay.

Bên phía Lâu Hoài định cúp máy, thì bên phía Dư Minh lại ấp a ấp úng.

Lâu Hoài nói: "Còn việc gì nữa?"

Dư Minh có chút do dự, nhưng vẫn nói: "Vừa rồi Chu tổng gọi điện hỏi tôi về chuyện của anh."

"Chuyện gì?"

Giọng Dư Minh bỗng nhiên nhỏ đi: "Anh ấy hỏi sao ngài không nghe điện thoại, bảo là tài liệu lần trước anh nhờ làm giúp đã làm xong rồi, cuối cùng anh ấy còn nói…"

Trợ lý Dư có chút không dám nói tiếp.

Giọng Lâu Hoài nhàn nhạt: "Cậu ta nói cái gì?"

Trợ lý Dư nhắm mắt, thuật lại không sai một chữ: "Anh ấy nói có phải năm nay anh cùng cô Ứng trốn đi vi vu ở phương trời nào rồi không, mà cứ không chịu nghe điện thoại của anh ấy."

Lâu Hoài cười khẽ một tiếng.

Dư Minh nơm nớp lo sợ: "Có cần tôi nói với anh ấy là dạo này anh đang bận, tạm thời không tiện không ạ?"

"Không cần." Giọng điệu Lâu Hoài lơ đãng "Cậu ta vẫn đang ở bên này à?"

"Vâng, phải sang tháng sau anh ấy mới về nước."

Nhận được câu trả lời mong muốn, Lâu Hoài ngắt điện thoại.

Dư Minh lo lắng sốt ruột, một người đàn ông vừa mới bị chia tay e rằng đều cực kỳ khó dây vào. Sau khi biết tin này xong, mấy lần liên lạc với sếp đều cẩn thận từng li từng tí, sợ giẫm phải mìn hay đâm đầu vào họng súng, Chu Tự thì hay rồi, cứ nhất quyết phải truy hỏi đến cùng.

Anh ta chỉ có thể cầu nguyện vận may của Chu Tự tốt hơn một chút.

Bên này, Lâu Hoài đặt điện thoại xuống, tiếp tục xem tài liệu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!