Chương 43: (Vô Đề)

Xe chạy băng băng trên con đường nhựa rộng thênh thang.

Tết đang đến gần, những người đến Bắc Thành tìm kiếm cơ hội phát triển sự nghiệp cũng dần chậm lại nhịp bước vội vã thường ngày, tranh thủ về quê ăn Tết, vì thế thành phố này dần trở nên yên tĩnh và vắng lặng.

Từ nhà cũ về Vọng Kinh Tân Cảnh, bình thường phải mất bốn mươi phút, hôm nay chưa đến mười lăm phút đã tới nơi.

Lâu Hoài đỗ xe xong, đang định lên lầu thì điện thoại reo.

Cứ tưởng là người bên nhà cũ gọi tới, Lâu Hoài định cúp máy, lúc ấn xuống mới phát hiện là Chu Tự gọi.

Anh suy nghĩ một chút, đi thang máy lên tầng một, tìm một ô cửa sổ, nghe máy.

Vừa kết nối, giọng nói của Chu Tự đã truyền đến từ đầu bên kia: "Đang ở đâu đấy, có thời gian ra ngoài làm một ly không?"

Lâu Hoài nói: "Gần đây không rảnh, để khi khác đi."

"Nhạt nhẽo, lại ở bên cạnh người ấy của cậu chứ gì."

Lâu Hoài không lên tiếng.

Chu Tự cũng không trêu chọc nữa, giọng điệu nghiêm túc hơn một chút, nói: "Mấy hôm trước tôi theo dõi một dự án, gặp được một người."

Anh ta nói có chút ấp úng, Lâu Hoài hỏi thẳng: "Gặp ai?"

Chu Tự ậm ừ một hồi lâu rồi nói: "Lâu Viễn Đạo, nghe nói mới đến Bắc Thành không lâu, tôi cho người điều tra kỹ rồi, nói là người phụ trách khu vực Châu Á – Thái Bình Dương của ngân hàng đầu tư Morley."

Lâu Hoài kẹp điếu thuốc, nhả ra một làn khói.

Gió đêm lạnh lẽo, lại đứng ngay hướng gió, khói thuốc trong nháy mắt tan vào trong gió, chẳng bao lâu đã biến mất không thấy tăm hơi.

Trong ống nghe truyền đến giọng nói của Chu Tự: "Tôi nhớ trước đây ông cụ nhà cậu không cho phép cậu ta đặt chân đến Bắc Thành, bây giờ cậu ta như vậy…" Anh ta do dự một chút rồi nói "Ông cụ nhà cậu ngầm đồng ý rồi sao?"

Lâu Hoài lại rít một hơi thuốc, nhả ra, nói: "Đại khái là vậy."

Chu Tự ồ lên một tiếng, nói: "Cái thằng cháu rùa* đó đến thì đến đi, ngoài làm người ta ghê tởm ra thì làm được gì. Nhưng không phải tôi nói chứ, ông nội cậu cũng quá đáng thật, cho phép cậu ta qua đây, chẳng phải là ngay cả người phụ nữ đê tiện kia cũng theo tới sao, đây không phải rõ ràng là bắt nạt dì à?"

(*) Thằng cháu rùa: Cách gọi khinh miệt

Lâu Hoài nhớ đến những lời mẹ nói với anh hôm nay, lập tức cảm thấy đau đầu.

Anh nói: "Gửi cho tôi một bản tư liệu về người đó."

Chu Tự ây da một tiếng, nói: "Muốn xử cậu ta hả?"

Lâu Hoài nói: "Để sau rồi nói."

Chu Tự vẫn bất bình thay: "Một đứa con riêng không được thừa nhận, mẹ thì phá hoại gia đình người khác, loại người như vậy giáo dục có thể tốt đến đâu chứ, theo tôi thấy, trực tiếp phế bỏ cho xong."

Lâu Hoài không để ý đến lời này, anh dập tắt điếu thuốc, nhìn thấy ba cuốn sách liên quan đến đầu tư đặt trên bệ cửa sổ, nhớ tới một chuyện khác, hỏi: "Năm ngoái cậu sắp xếp cho em họ cậu đi du học nước ngoài, học chuyên ngành gì ấy nhỉ?"

"Tài chính đấy, con bé không thích học, nên cứ học cái đó cho xong để về quản lý doanh nghiệp gia đình. Cậu hỏi cái này làm gì? Sao, có hứng thú với em họ tôi à?"

Câu sau Chu Tự nói với giọng điệu vô cùng phấn khích.

Lâu Hoài nói: "Cậu bị bệnh à?"

Chu Tự cười hì hì: "Dù sao cậu cũng không muốn sống lâu dài với Ứng Đề, đã như vậy, chi bằng liên hôn cho rồi, liên hôn với ai mà chẳng là liên hôn, với nhà tôi chẳng phải tốt hơn sao, chúng ta thân thiết như vậy, thân càng thêm thân chẳng phải tốt hơn à?"

Giọng Lâu Hoài lạnh đi vài phần: "Nhớ gửi tư liệu cho tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!