Chương 42: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Ứng Đề dậy sớm, vẫn tập thể dục buổi sáng như thường lệ, sau đó mới đi chuẩn bị bữa sáng.

Cô làm xong bữa sáng thì Lâu Hoài cũng vừa tỉnh. Mấy ngày nay nghỉ ngơi ở nhà, Lâu Hoài cố tình giảm bớt công việc trong tay, dành phần lớn thời gian để ở bên cô, vì thế giờ giấc sinh hoạt cũng trở nên lười biếng hơn một chút.

Ví dụ như chuyện dậy vào buổi sáng, muộn hơn trước đây cả tiếng đồng hồ.

Trước kia khi anh bận rộn công việc, chuyện thức khuya dậy sớm là chuyện thường tình, Ứng Đề không ít lần than phiền, thậm chí hy vọng anh có thể dành ra chút thời gian để tận hưởng cuộc sống, cũng là để ở bên cô. Bây giờ anh chịu dành thời gian rồi, thì cô ngược lại chẳng còn để tâm nữa.

Đôi khi Ứng Đề tự hỏi, một mối tình lệch nhịp như vậy, rốt cuộc trước đây cô đã kiên trì vượt qua hết lần này đến lần khác bằng cách nào.

Khi cô bưng đĩa trứng ốp la cuối cùng lên bàn, Lâu Hoài cũng vừa rửa mặt xong từ phòng tắm đi ra.

Ứng Đề cười với anh, nói: "Qua đây ăn sáng đi."

Bữa sáng rất thanh đạm, cả hai đều không thích nói chuyện khi đang ăn, vì vậy sau khi trao đổi vài câu, hai người lặng lẽ dùng bữa.

Ăn sáng xong, Ứng Đề đi dạo trong phòng khách một lúc, sau đó cầm máy đọc sách lên xem.

Là một cuốn tiểu thuyết về tài chính.

Lâu Hoài dọn dẹp bàn ăn xong, đi đến trước mặt cô mà cô cũng không nhận ra, xem đến mức cực kỳ say mê, anh không khỏi cúi đầu liếc nhìn màn hình trên tay cô, cười nói: "Hứng thú với đầu tư à?"

Ứng Đề ngước mắt khỏi màn hình, không trả lời ngay câu hỏi của anh mà nói: "Hôm nay anh không phải về thăm mẹ anh sao?"

Lâu Hoài ngồi xuống bên cạnh cô nói: "Không vội, lát nữa hãy qua."

Ứng Đề nói: "Vậy anh canh thời gian cho chuẩn nhé."

Dứt lời lại nhìn vào cuốn sách trên tay.

Trước đây chỉ cần anh ở nhà, cô đều sẽ quấn lấy anh, dù là không làm gì cả, chỉ riêng việc quấn quýt bên anh thôi cô cũng thấy hạnh phúc như được nếm mật ngọt.

Hôm nay hiếm khi thấy cô dửng dưng như vậy.

Cảm giác bị ngó lơ này khiến Lâu Hoài rất khó chịu.

Anh mà cảm thấy khó chịu thì thường sẽ biểu đạt ra ngay lập tức, anh cũng không nghĩ nhiều, đưa tay rút chiếc máy đọc sách trong tay Ứng Đề ra.

Việc đọc sách bỗng chốc bị cắt ngang, Ứng Đề nghiêng mặt nhìn anh, trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu và trách móc.

Lâu Hoài cười nhạt, thoát khỏi giao diện đang đọc trên máy, lúc này mới để ý thấy trên giá sách của cô có thêm mấy cuốn sách liên quan đến đầu tư, đương nhiên cũng không thiếu kịch bản. Anh nhướng mày, ném máy đọc sách sang một bên, sau đó đưa tay ôm lấy vai cô nói: "Sao lại có hứng thú với sách đầu tư rồi?"

Ứng Đề nói: "Vừa quay xong một bộ phim liên quan đến ngân hàng đầu tư, luôn cảm thấy kiến thức nắm được hơi nông cạn, đọc thêm sách để học hỏi chút."

"Muốn học thì đến công ty anh, hoặc anh sắp xếp cho em đi du học."

Chuyện đi du học, lần trước anh cũng từng đề cập như vậy.

Ứng Đề nói: "Chỉ là xem qua thôi, coi như mở mang kiến thức."

Lâu Hoài nghịch tóc cô nói: "Học hời hợt bên ngoài thì dễ quên lắm."

Ứng Đề không tiếp lời, ngược lại nhắc nhở anh: "Anh nên về nhà thăm mẹ anh rồi, tối nay còn phải về sớm nữa."

Lâu Hoài cười một tiếng: "Tối nay rốt cuộc là muốn nói chuyện gì với anh vậy, thật sự không thể nói bây giờ, cứ phải đợi đến tối sao?"

Ứng Đề gật đầu.

Lâu Hoài nói: "Được thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!